XtGem Forum catalog
68Wap.Xtgem.Com

68Wap-Thế giới giải trí miễn phí cho di động

Khuyên bạn: Nên tải Trình duyệt Ucweb để lướt web nhanh hơn, tiết kiệm 90% lưu lượng
icon Game Bài : Bigkool |Bigone | iWin | iVegas
icon Nhập vai: Tiên Hiệp 3D | Mộng Giang Hồ | 9Shot
icon Thẻ bài: Thần Chi Mộng | Tiên Hiệp | Chắn Online
icon Bắn súng: Đấu Trường Saga | Lãng Khách | iGa
Truyện teen hay-68wap.xtgem.com
[Truyện Teen] Thằng bạn cùng bàn

nguồn: Sưu tầm

- Hoa này cho em chi ? Gài lên đầu chắc ? Giống thằng ngộ !


- Dương xỉ cọng dài thế này ngoáy tai thích lắm ha !


- Củ khoai to thế tí luộc ăn.


.

.

.


- Muốn làm gì thì làm.


Kể từ lúc về, YunHo chưa nhìn ChangMin một lần nào, mắt cứ dán chặt vào chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út, thi thoảng lại cười ngẩn ngơ. ChangMin thầm nghĩ, anh mình coi bộ không cần cài hoa mà vẫn giống bị ngộ. ChangMin cứ thấy ghê ghê. Nó tò mò hỏi :


- Nhẫn đâu đây hyung ?


- Nhẫn đôi, của JaeJoong hyung và hyung đó. Bọn hyung quen nhau rồi. À, các anh chị mà qua thì em đừng có kể lể gì nhé~ - Vừa nói, YunHo vừa lăn qua lăn lại trên ghế. Thích quá đi mất !


Cuối cùng thì điều ChangMin lo sợ nhất cũng tới. Lúc hai hyung chưa chính thức quen nhau, ChangMin đã cảm thấy như anh mình bị cướp đi một nửa. Bây giờ thì xong rồi, một nửa còn lại cũng bị lấy mất rồi, mất trắng rồi. ChangMin sợ, thực sự rất sợ. Sợ một ngày hình ảnh JaeJoong cứ lớn dần trong trái tim anh, như nhật thực toàn phần hoàn toàn lấp đi hình ảnh của mình.


ChangMin ôm bọc quà ngồi dưới gầm cầu thang, nước mắt nước mũi cứ tuôn ra ồ ồ. Biết có ngày này, nhưng chẳng nghĩ nó lại tới nhanh đến thế. Lần đầu tiên trong đời, ChangMin thấy món gà rán Kentucky lại khó nuốt đến như vậy.


Khóc chán, thằng nhỏ mang theo hộp KFC trèo lên ban công. ChangMin theo chủ nghĩa Đồ ăn, thế nên dù ghét, nó vẫn chẳng dám vứt đi miếng nào. Mình không ăn thì cho người khác vậy.



- Noona ơi~ MiRi noona ơi~


Từ ban công bên cạnh ló ra một cái đầu, tiếp đó là cả thân người thoăn thoắt leo qua ban công nhà ChangMin.


- Gì thế MinMin ?


MiRi là hàng xóm của ChangMin. Con bé mới lớp tám, lúc thì nghịch như quỉ nhưng có lúc lại có những suy nghĩ hết sức người lớn. Con gái tầm này bao giờ chẳng già dặn hơn những thằng con trai cùng tuổi. Vì thế ChangMin mới thích chị, có chuyện gì đều kể cho chị nghe.


Nhìn ChangMin mắt mũi tèm lem, MiRi bật cười ha hả :


- Làm sao mặt mũi đau khổ thế kia ?


- Em không có đùa nha ! - ChangMin trề môi - Cho noona nè, KFC nóng hổi vừa thổi vừa ăn.


ChangMin cho người khác đồ ăn, liệu mai sẽ có bão lớn chăng ? MiRi vội vàng ngẩng đầu lên nhìn trời, đầy sao kìa, mai nắng ráo chớ mưa bão gì đâu ?


MiRi ngồi khoanh chân, ChangMin tự động trèo vào lòng chị, lấy hai tay chị quấn quanh người mình.


- Noona ơi, hai hyung ấy chính thức quen nhau rồi.


- Ế, cái anh em hay kể ý hả ? - MiRi tròn mắt ngạc nhiên.


ChangMin buồn bã gật đầu.


- Đây là quà Hồ ly-hyung mua cho em. Nhưng em cứ có cảm giác như hyung ấy đang mỉa mai em ấy. Thế này nè : "YunHo bây giờ là của hyung rồi, em không có phần đâu. Khổ, em trai mà... Tội chưa kìa ! Thôi, cho em mấy cái đùi gà gặm đỡ nè. Ha ha ha ha ha ha ha~".


ChangMin ơi là ChangMin, tưởng tượng gì nữa không biết ! MiRi phì cười :


- Ầy, noona bảo. Thay vì nghĩ là hyung ấy đang mỉa mai em, sao em không nghĩ là hyung ấy đang dần yêu quí em hơn. Có quí thì mới mua đồ cho em chứ, nhỉ ? Mặc dù lí do hyung ấy quí em chín mươi phần trăm là do anh em...


- ...


- Em bảo anh em chỉ nhìn về phía Hồ ly-hyung đúng không ? Thế sao em không đứng cạnh hyung ấy, chắc chắn YunHo hyung sẽ nhìn thấy em. Tức là bây giờ em học cách yêu Hồ ly-hyung nhiều hơn một chút, quanh quẩn bên hyung ấy nhiều hơn một chút...


MiRi phải sự dụng mười thành công lực mới làm ChangMin hơi xiêu xiêu. Ngoài miệng thì nói triết lí, thế nhưng trong đầu con nhỏ lại thầm nhủ, anh mình mà dám như YunHo xem, trọng sắc khinh em, chắc nó lôi AK-47 ra nã vào người anh nó quá.


Từ lúc ChangMin "hơi xiêu xiêu" cho đến lúc ChangMin "xiêu xiêu hẳn" thì hộp gà rán đã nguội ngắt, MiRi cũng khát khô cả cổ. Con bé lồm cồm trèo vào nhà tính lấy ra hai chai nước ngọt.


MiRi vắt vẻo trên ban công, ChangMin nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng trước mặt.


- Noona ơi...


- Hở ?


"Lần sau noona đừng mặc váy leo ban công nhé !" - Chẳng lẽ lại nói với chị như thế ? ChangMin khổ sở nuốt nguyên một câu dài loằng ngoằng xuống bụng.


- Noona đợi em mười năm nữa, em đủ mười tám tuổi, chị em mình ra phường làm giấy chứng nhận kết hôn.


MiRi cười toe :


- Ủa ? Sao bữa trước còn bảo về sau sẽ lấy TaeHee noona nào cơ mà ?


- ...


ChangMin xấu hổ gãi đầu gãi tai mãi, đến khi chị vào hẳn nhà vẫn chưa thốt ra được tiếng nào.


.

.

.


Ngày hôm sau, trên cổ tay khẳng khiu của ChangMin xuất hiện thêm một chiếc vòng gỗ nhỏ.



Đối với JaeJoong và YunHo mà nói, khoảng thời gian ngọt ngào nhất là sau khi biết được tình cảm của đối phương. Hai tháng nghỉ hè, không thể hôm nào cũng sang nhà nhau được, thế nên tối tối phải ôm điện thoại nói chuyện đến khuya.


Thấy con trai suốt ngày chỉ nói huyên thuyên mà chẳng chịu học bài, mẹ JaeJoong ra tay cắt phụt cái điện thoại trên phòng con, chỉ để lại một cái trong phòng khách, thế mà JaeJoong cũng chịu vác tấm thân ngọc ngà ra tận đó. Tối, bố mẹ ngồi xem ti vi cũng chẳng yên, con cứ xì xà xì xồ trong điện thoại. Mà nói gì cứ thì thụp cơ, chẳng nghe ra được chữ nào.


- JaeJoong lên nhà học bài đi.


- Hè mà học gì nữa ạ ? - Bị mẹ đuổi như đuổi tà, JaeJoong nhăn nhó gắt lên, vậy mà trong điện thoại nói gì đó, giọng lại mềm ra ngay được - Ơi~ Ừ ừ biết rồi...


- Tháng trước tiền điện thoại hơn một triệu, mẹ đã để yên không nói gì. Cuối tháng này chờ xem, hoá đơn mà lại như thế nữa là mẹ bắt mày trả tiền, nghe chưa con ?!


Mẹ JaeJoong nghiến răng trèo trẹo, cậu con trai vẫn coi như gió lùa qua tai, càng mát, vâng dạ vài cái rồi lại bám rịt lấy cái ống nghe. Đang nói đột nhiên thấy bên kia im re, JaeJoong alô lô lô mãi mà chẳng có ai trả lời, ngước lên thì đã thấy mẹ cầm cái giắc cắm quay quay từ bao giờ.


- Này, mày có người yêu đấy à ? Sao suốt ngày quấn lấy cái điện thoại thế ?


Sát khí toả ra dày đặc, suýt chút nữa JaeJoong bị quấn cho ná thở. Cậu chàng khó khăn quệt mồ hôi, nhìn mẹ với đôi mắt long lanh ướt nước. Chiêu này chỉ xài được với YunHo thôi, còn với mẹ thì... cất đi được rồi đấy !


- Ba cái tuổi ranh ! Nứt mắt ra đã yêu đương nhăng nhít. Học thì không chịu học...


- Con có yêu đương gì đâu ? - JaeJoong liếm môi, nói mà không chớp mắt, thấy mẹ lườm lại vội vàng nói tiếp - Bạn con mới ở nước ngoài về, bọn con nói chuyện xíu...


- Thật không ? - Mẹ gườm gườm.


- Thật ! Thề luôn ! Nói điêu con là...


"Nói điêu con là người yêu YunHo."


- Thôi được rồi. Lên phòng học bài đi. Kể cả không có cũng phải tự giác lôi sách vở ra nghiên cứu, biết chưa ?


JaeJoong bĩu môi. Trước khi lên phòng, JaeJoong còn nói với lại :


- Con tầm này ở quê là có vợ con đề huề rồi, thế mà vẫn bị nhà mình cấm yêu.


- Tưởng gì ! Thích thì mẹ cho mày về quê chăn bò luôn.


- Dạ thôi khỏi.


JaeJoong cắm cúi vọt lẹ. Mẹ đáng sợ quá~



Ngồi vào bàn học, JaeJoong bày ra la liệt sách vở. Lưng thẳng, hai chân mở ba mươi độ, đầu cúi mười lăm độ. Nhìn cảnh này, không ai dám bảo JaeJoong đang giả vờ học cả. Bố mẹ mà phát hiện ra, chỉ có thể là một trong hai trường hợp : chân mở không đủ ba mươi độ hay đầu cúi quá mười lăm độ thôi. Tóm lại là hoàn hảo, trừ việc tay phải thì cầm bút mà tay trái cầm di động gọi cho YunHo.


"YunHo-ah~"


"..."


"Này, ai tự cúp hả ? Là mẹ bắt lên phòng đó !"


"..."


"Hở ? Mẹ á ? Ôi trời, chiều nào mẹ chả đứng múa quạt phành phạch ở đầu ngõ với mấy bà trong tổ dân phố."


"..."


"Cười cái gì ? Củng cho lủng thóp giờ ! À mà mẹ bảo không được yêu sớm. Hay là mình chia tay đi !"


JaeJoong chỉ muốn trêu YunHo một chút, nhưng nghe tiếng gầm như xe ben đổ đất ở bên kia lại cuống quýt cười trừ. YunHo vốn rất ghét những lúc JaeJoong đùa mà lôi hai chữ "chia tay" ra. Đùa cũng phải có giới hạn. Bản thân mỗi người đều phải tự xác định, yêu thì khó, nói yêu càng khó, nên đã đi được đến tận đây, không thể một hai câu bông đùa nói bỏ là bỏ được. Có lúc YunHo còn nửa đùa nửa thật, nếu muốn chia tay, mỗi đứa cứ thủ sẵn một sợi dây điện tự dí vào rốn đi !



Sáng chủ nhật, mấy đứa con trai trong lớp tụ tập ở sân vận động X đá bóng. JaeJoong chỉ chờ những dịp như thế này để rời nhà công khai mà không bắt gặp cặp mắt cú vọ của mẹ, được thể quấn quấn quýt quýt với YunHo.


Lúc chơi, YunHo đau đớn nghiệm ra rằng : một, chỉ một đứa vào sân, hai, cả hai đều đứng ngoài, chứ nếu hai đứa cùng đá thế này quả là sai lầm khủng khiếp. JaeJoong kia rất gian xảo, dám lấy ánh nắng dát lên người mình, lung linh lung linh, làm YunHo chói mắt. Biết vậy mang kính râm theo. Chẳng những thế, JaeJoong không thèm chạy nhảy bình thường như bao thằng con trai cùng lớp bên cạnh mà cứ lướt trên sân cỏ. Tất nhiên những hình ảnh này chỉ hiện lên qua lăng kính của YunHo, chớ với những đứa khác, vẫn là một JaeJoong đang mím môi mím lợi chạy bình bịch, bụi đất tung mù mịt vào mặt đứa đằng sau.


Có lẽ Jung YunHo chưa được học câu "Người yêu trong mắt hoá Tây Thi", hoặc có học qua rồi nhưng đã bị bạn Kim Hồ ly một tay bít hai lỗ tai bịt hai con mắt, chẳng còn thấy cái gì nữa.


Thân là tiền đạo mà chẳng lo tấn công, cứ chạy được mấy bước lại ngẩn ra nhìn ai đó, YunHo khiến cả bọn "ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái". Đành rằng có em gái nào xinh tươi đi qua, đây toàn mấy thằng đực rựa với nhau, trên cây cũng không có khỉ làm trò, nhìn cái gì mới được cơ chứ ? Đỉnh điểm là khi YunHo cứ dật dờ đi lại choán đường các bạn, chàng đã được bạn bè thân ái mời ra ngoài ngồi chơi xơi nước cho mát mẻ.


YunHo ngồi trên khán đài chừng mười phút thì thấy JaeJoong tung tăng chạy lại. Chỉ một cái nháy mắt cũng đủ hiểu, cả hai líu ríu dắt nhau ra bãi sau sân vận động, kiếm một chỗ thật khuất ngồi tâm sự.


JaeJoong vừa duỗi người, đang định kiếm chỗ nằm thì thấy hai cánh tay ở đâu mon men mò tới eo mình. Lại sắp bị ôm đây mà ! Trời thì nóng, vừa bay nhảy xong, nghĩ đến màn ôm ấp là đã thấy sợ rồi. JaeJoong cằn nhằn, đẩy tay YunHo ra, YunHo tiu nghỉu rụt tay về. Nhìn cái mặt chảy dài hơn quả mướp kia, JaeJoong thấy cũng tội tội, tự động duỗi chân, để YunHo gối lên đùi mình. Lúc bấy giờ YunHo mới tươi tỉnh ra một chút.


- JaeJoong-ah...


- Ừ... - Khoé môi JaeJoong khẽ cong lên, nghe cách gọi này bao nhiêu lâu rồi vẫn thấy rất hạnh phúc.


- Mình quen nhau cũng được gần hai tháng mà chẳng gần nhau được mấy. Một tuần nữa là hết đợt nghỉ hè, đi học lại, lúc đấy ngày nào cũng được gặp nhau.


JaeJoong bật cười. Phải mười năm đèn sách và hai năm lớp lá, đây là lần đầu tiên JaeJoong mong ngóng đến ngày trở lại trường như vậy. Hồi trước, JaeJoong toàn ước kì nghỉ hè nghỉ đông cứ kéo dài mãi, chiếm luôn cả ngày đi học. Còn hiện tại, JaeJoong chỉ mong mai là ngày tới trường luôn, hay từ rày chẳng có nghỉ hè nghỉ đông gì sất.


- À, JaeJoong~


JaeJoong nghiêng đầu, ngón tay nghịch ngợm chọc vào má người đang gối trên đùi mình, chờ đợi.


- Mình thế này mà vẫn xưng hô như cũ, cứ kì kì nhỉ ?


- Cũng bình thường mà. Thế muốn xưng hô sao ?


- Bạn-tớ thì thiếu nhi quá. Mình-tôi, ông xã nghe sến muốn chảy nước...


- ...


- Anh-em đi.


JaeJoong chau mày suy nghĩ lúc lâu mới chậm rãi gật đầu :


- Được.


YunHo mừng quá là mừng, không ngờ dễ dàng như vậy, còn nghĩ JaeJoong sẽ phản kháng chứ ! Đang định mở hàng "anh-em" một câu thì đã bị JaeJoong lao ra cướp trắng trợn :


- YunHo~ Lát đưa anh qua chỗ bà béo mua cái thẻ, máy sắp hết tiền rồi.


YunHo hoá đá. Không phải thế ! Ngược rồi ngược rồi~ Phải định hình hơn năm phút, điều hoà thân nhiệt hơn bảy phút, YunHo mới có thể lấy lại tinh thần.


- JaeJoong, ý anh là... anh là anh, còn JaeJoong là em... Hiểu chứ ? Đây... - YunHo chỉ vào mình - ... Anh. Còn đây... - YunHo lại chỉ vào JaeJoong - ... Em !


Một loạt các hành động chỉ chỏ linh tinh được lặp đi lặp lại như thể dạy trẻ thiểu năng. YunHo đang say mê giảng giải thì JaeJoong đột nhiên đứng phắt dậy làm đầu chàng "thơm" đất một cái rõ kêu. YunHo xoa xoa cục u trên đầu ngồi dậy, bỗng giật bắn người vì JaeJoong đang trừng trừng lườm mình.


- Anh hả ? Anh cái này nè ! - JaeJoong chìa cùi chỏ dí dí vào mặt YunHo.


YunHo giả đao :


- Trời ơi ! Cùi chỏ sao làm anh được ? Chỉ có Jung YunHo này mới làm anh được thôi !


- Mơ đi cưng~


JaeJoong vùng dậy tính chạy đi thì lập tức bị YunHo túm áo kéo lại, ép ở dưới thân mình.


- Chạy đi đâu ? Thân lừa ưa nặng, nói nhẹ không nghe, thích bạo lực hả ? Gọi tiếng "anh" coi.


- Không !!!


Bị cái thây nặng trịch đè lên, còn bị đem bạo lực ra doạ, JaeJoong rùng mình sợ hãi, thế nhưng vì quyền lợi vẫn cứng họng gào "không".


- Thế thì chịu chết đi !


YunHo vừa khà khà cười vừa nói ; JaeJoong nhắm tịt mắt, co rúm người lại chờ đợi một điều cực kì khủng khiếp sắp đến với mình.


.

.

.


- Á ha ha ha~ Đừng... đừng... Chết mất~


YunHo ra sức thọc léc JaeJoong, thình thoảng còn di chuyển xuống eo làm xằng làm bậy. Quen nhau một thời gian không dài nhưng cũng chẳng ngắn, đương nhiên YunHo biết rõ chỗ nào khiến JaeJoong phải lăn lộn.


JaeJoong giãy giụa mãi vẫn không thoát ra được vì bị kẹp cứng. Càng giãy lại càng bị trêu.


- Gọi anh đi.


- Không~ Quá đáng nha~


Cứng đầu quá thể ! YunHo không đùa nữa, dựng JaeJoong dậy, giúp JaeJoong quệt nước mắt :


- Không muốn gọi anh thì thôi.


JaeJoong toe toét cười. Phải thế chớ !


- ... Xưng em đi !


Nụ cười tạm thời thu lại. Gì nữa đây ? Hai cái này có khác nhau sao ? Tính tới tính lui vẫn là YunHo gian manh quỉ quyệt. JaeJoong cười khẩy :


- Muốn làm anh đợi mười năm nữa nha c--


Chưa kịp nói hết câu thì đầu đã bị ấn vào lồng ngực người đối diện. Cả người lọt thỏm trong lòng người kia, bị quấn chặt đến mức chẳng chừa ra tí khe hở nào để hô hấp. Đây là tuyệt chiêu "Gấu xám ôm cây" YunHo mới xem được trong chương trình "Thế giới động vật" tối qua, giờ lôi ra áp dụng cũng không tệ, mặc dù mình không phải gấu, mà JaeJoong cũng chẳng phải cái thân cây.


- Hỏi lần cuối nè, có xưng em không ?


Chỉ thấy JaeJoong ú ớ trong lồng ngực. YunHo sực nhớ ra, vội buông lỏng tay cho người kia nói. JaeJoong hai má đỏ bừng, thở hồng hộc, toan lắc đầu, lại thấy vòng tay dưới eo mình sít thêm một chút, liền gật đầu lia lịa. Thêm lần nữa chắc xỉu luôn quá.


YunHo gật gù hài lòng. Giúp JaeJoong vuốt lưng và uống nước, đợi JaeJoong thở lại bình thường, YunHo mới bắt JaeJoong làm điều vừa đồng ý ban nãy.


- Từ rày phải xưng em, nhớ chưa ?


- Nhớ r- À, em nhớ rồi.


Yunho khoái chỉ ngửa cổ lên trời cười vang ba tiếng ha-ha-ha. Trong lúc đó, JaeJoong đã tranh thủ lùi ra xa ba bước.


- ChangMin ở nhà chắc chưa nấu cơm nhỉ ? Lát mày đèo em ra siêu thị, em mua đồ nấu cho, tiện em xin mẹ qua nhà mày ăn luôn.


Ế ế ế~


- Em-mày ?


JaeJoong lại chạy được thêm bốn bước nữa, vị chi là bảy bước. Thấy khoảng cách đủ an toàn, JaeJoong mới dám le lưỡi trêu tức YunHo :


- Em có hứa là sẽ xưng em. Nhưng em đâu có hứa sẽ gọi mày là anh ?


Bị lừa rồi bị lừa rồi ! YunHo mặt mũi đen sì phăm phăm bước tới, gồng mình, giang sẵn tay ra chực tóm lấy tên đại hồ ly siêu lừa phỉnh Kim JaeJoong kia. JaeJoong hoảng hốt nhìn hai cánh tay rắn chắc của YunHo, lại nhớ tới màn "tra tấn" ban nãy, nuốt nước bọt một cái, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.


- Kim JaeJoong ! Đứng lại !!!


- Ngu sao đứng ! Hà hà ! Ối mẹ ơi !



Còn hai hôm nữa là hết đợt nghỉ hè, bắt đầu một học kì mới. Để kỉ niệm ngày trọng đại này, JaeJoong xin mẹ cho sang nhà YunHo đập phá cả ngày. Nói vậy cho oai chớ thực ra đó chỉ là cái cớ để cả hai quấn quýt thôi.


JaeJoong rời nhà từ sáng sớm. Lúc tới nhà YunHo, cả hai anh em kia vẫn còn nằm còng queo trên giường. JaeJoong thừa cơ ôm ôm một lúc mới xắn tay áo bắt đầu công cuộc gọi hai anh em dậy. Giựt cái gối ra mà YunHo vẫn nằm yên, JaeJoong lấy nguyên cái gối đó úp thẳng vào mặt người yêu mình, ra sức ấn, ấn, ấn, ấn cho ngộp luôn. Xem có dám không tỉnh không ? Dưới gối phát ra mấy tiếng ứ ứ, ngón tay ngón chân YunHo khẽ cử động. JaeJoong cười thầm, sắp tỉnh rồi đây, lại tiếp tục dồn sức vào hai cánh tay. Đột nhiên cả người YunHo xụi lơ, tiếng ú ớ cũng không còn nữa. Không phải chứ, chẳng lẽ... xỉu rồi sao ? JaeJoong mặt cắt không còn hột máu, luống cuống bỏ gối ra, để rồi hết hồn khi thấy khuôn mặt kì quặc của YunHo : hai mắt trợn ngược, lưỡi le cả ra ngoài.


- Mới sáng sớm đã đi quấy phá người khác rồi sao ? - YunHo bật dậy, vẫn giữ nguyên bản mặt khủng khiếp ấy dí sát vào người JaeJoong.


JaeJoong giật mình lùi ra xa, chân quơ quào đạp "bốp" vào đầu ChangMin đang nằm cạnh. Cổ thằng nhỏ ngoẹo hẳn sang một bên, thế mà nó vẫn không tỉnh dậy, ngủ say quá rồi.


- Ây da, đừng làm nó tỉnh chớ ! - YunHo quáng quàng ôm chân JaeJoong - Lỡ nó đòi đi siêu thị với hai đứa mình thì sao ? Cho nó ngủ đến trưa đi !


JaeJoong sợ sệt gật đầu. Ngó ChangMin một lúc, JaeJoong đặt thằng nhỏ nằm lại như cũ, phủ một chiếc chăn mỏng lên ngang bụng. Xong xuôi, cả hai mới rón rén rời giường.



Ngày thường siêu thị tương đối vắng người, hiện tại vẫn còn sớm, siêu thị lại càng thưa thớt. Đôi trẻ được dịp thoả sức tung hoành.


Đi qua quầy kim khí, JaeJoong vớ ngay lấy cái búa sắt to nhất, kéo cổ áo YunHo lại, khề khà :


- Chú đưa đầu đây, anh gõ thử vài cái xem chất lượng búa thế nào !


YunHo làm bộ khúm núm :


- Ối ối anh tha cho em~ Em thích chơi búa lắm nhưng em không thích bị ăn búa đâu à nha~


Cả hai cùng bật cười ha hả.


Lại ghé qua quầy bán đồ hi-tech, YunHo quơ đại một cái máy ảnh đeo vào cổ, ra vẻ nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp :


- Người mẫu tạo dáng đi !


JaeJoong hí hửng uốn đông uốn tây. YunHo nhìn cái màn hình đen ngòm, thở hắt ra rồi chép miệng :


- Ma chê quỷ hờn. Thối cả cuộn phim của anh !


- Cái gì ? Nói lại coi ! Kim JaeJoong đây như hoa như ngọc, năng động trẻ trung, phải là "Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh" mới đúng !


JaeJoong quệt mũi đốp chát lại ngay. Thấy anh nhân viên chăm chăm dòm hai đứa như thể sinh vật lạ, cả hai xấu hổ đặt máy ảnh vào chỗ cũ, nhanh chóng lủi mất.


Cứ kẻ tung người hứng, đi qua quầy nào, hai bạn trẻ cũng quậy tưng bừng. Chẳng mấy chốc đã gần mười giờ, JaeJoong hốt hoảng giục YunHo đẩy xe qua quầy thực phẩm. Làm lẩu lách cách, cứ chơi dài thế này mứt mùa có ăn.


Vào khu bán đồ đông lạnh, dù đã mặc áo khoác, YunHo vẫn cứ dúi vào người JaeJoong. Nhiều lúc thấy không có ai đi qua lại ôm trộm một cái.


JaeJoong đứng chọn thịt cũng không yên, có một ông thần cứ dính chặt lấy mình. JaeJoong phát cáu :


- Không đi đứng bình thường được hay sao mà cứ thích lu vào người khác thế ?


- Anh lạnh.


- Ủa ? Ở đây có ai tên là "anh" vậy ?


- Anh đây ! Jung YunHo đẹp trai tài giỏi đẳng cấp Châu Á của em đây !


JaeJoong xuỳ xuỳ bỏ đi, ghép ba cái thớt vào cũng chưa chắc dày bằng mặt YunHo bây giờ, thôi cho qua đi. YunHo được nước làm tới, cứ anh-em như thật. Chẳng qua cao hơn người ta một cái đầu thôi, sinh nhật còn sau người ta, nhưng cứ thích làm anh cơ. Ham hố mà ! Khổ lắm !


JaeJoong đang đi phăm phăm bất chợt khựng lại. Hai đứa đâm sầm vào nhau.


- Kia... có phải JunSu không ? Đi cùng với mẹ kìa !


JaeJoong lắp bắp chỉ ra xa. Chết, hai người đó đang tiến tới khu đông lạnh. YunHo hốt hoảng kiếm chỗ núp, chạy tới chạy lui lại chui dưới gầm quầy nơi bày thịt bò. JaeJoong lật đật nhích tới, dùng thân mình chắn cho YunHo.


- A, JaeJoong ! Con đi siêu thị một mình à ?


Mẹ JunSu vẫy tay bước lại, JunSu hì hục đẩy xe đồ sang một bên, lấy áo khoác cho hai mẹ con.


- Vâng ! Chào cô !


Khu đồ đông lạnh, điều hoà bật hết cỡ mà JaeJoong vẫn nóng toát cả mồ hôi hột, YunHo ở dưới cũng chẳng khác là mấy.


- Con chăm quá, chẳng bù với SuSu nhà cô, bảo đi cùng mẹ mà mắt mũi đảo lộn vị trí luôn. À, dạo này ở lớp SuSu học hành thế nào con ? Có gì con để ý nó giùm cô, cô sợ nó chậm chạp lề mề không theo kịp các bạn. Mà nghe SuSu bảo con dạo này học hành tiến bộ lắm, phải thế chớ ! Hai đứa liệu liệu mà bảo nhau học tập, SuSu cứ thế này cô lo chết được. Nó á, cô nhắc hoài mà có chịu học đâu. Đã thế thỉnh thoảng cứ độc thoại một mình rồi đi đi lại lại xoay xoay vòng vòng trong phòng. Trông vậy cô thấy SuSu có vẻ hợp với kịch nói hay ba lê lắm, cô phân vân không biết có nên cho nó theo học không ? Nhưng hiện tại cứ học là trên hết, con nhỉ ? Đúng rồi, tuổi các con bây giờ phải học cho tốt đã. Học giỏi, thi đỗ đại học, học đại học xong còn xin một chân vào cơ quan nhà nước, về già có lương hưu, ổn định bao nhiêu. Như cái bà hàng xóm nhà cô bây giờ, không cơ quan sở mỏ gì, suốt ngày chỉ kê bảng ra gốc cây soi lô soi đề thôi, bấp bênh lắm...


Bệnh thường thấy của các bà mẹ là bệnh nói nhiều, ở mẹ JunSu, bệnh này còn trầm trọng hơn. JunSu xấu hổ đứng cạnh, mấy lần nhấm nháy với mẹ mà mẹ chẳng dừng cho nhờ. Như thế này JunSu sợ đi cùng mẹ là đúng rồi ! Không sợ mới lạ đó ! JaeJoong cười méo xẹo, trong lòng phừng phừng lửa đốt.


Phải hơn hai mươi phút sau, mẹ JunSu mới ngừng nói và rời đi. JaeJoong ôm ngực thở phù phù, YunHo lồm cồm bò ra, rên rỉ vì đau lưng. Cứ kiểu này, có ngày truỵ tim mà chết.


Lúc ra thanh toán lại gặp mẹ con nhà JunSu. YunHo nhanh chân chạy vào gian đồ cho trẻ sơ sinh gần đó. Trong vòng một tiếng mà tim phải co bóp liên tục thế này mệt quá. Thôi thì coi như rèn luyện tim to tim khoẻ tim bơm máu nhanh đi !


Cũng may lúc JaeJoong đến nơi thì mẹ JunSu sắp tính tiền xong, ba người chỉ đứng nói vài câu qua loa. Mang được mớ đồ ra xe, cả YunHo và JaeJoong mồ hôi đầm đìa trên trán.


Trên đường về nhà, YunHo nổi hứng kể lể :


- Ban nãy đứng núp ở quầy trẻ sơ sinh, mấy bà thím cứ nhìn anh chằm chằm cơ. Có bà còn bảo, giới trẻ dạo này hư hỏng quá, còn học sinh mà đã có con. Rồi bà ấy khuyên anh đủ thứ, nào là chăm con thế nào, chăm vợ ra sao...


JaeJoong bực mình nghe YunHo lải nhải. Bộ nghĩ người ta bảo có con thích lắm hay sao ? JaeJoong tức khí nhéo lưng YunHo một cái làm YunHo nhảy tưng tưng trên đường.


- Mày vui vẻ đứng nghe để em đau tim nói chuyện với mẹ JunSu hả ?


YunHo ngồi im, không nói gì nữa. Đến tận khi về nhà, YunHo mới mở miệng :


- Thì anh phải nghe chứ ! Về sau còn biết đường chăm vợ con...


Vợ-con ? Gương mặt JaeJoong thoáng chốc đanh lại. YunHo cuống quýt nói thêm :


- Ấy, ý anh không phải thế. Là như này, về sau chúng ta không thể có con thì xin con nuôi. Nhưng mà cả hai đều là đàn ông nên chắc chắn chuyện con cái không thể rành bằng chị em phụ nữ được. Anh phải học từ bây giờ mới kịp.


JaeJoong hai mắt đỏ hoe nhoẻn miệng cười, ngước lên thấy gương mặt ngốc xít của YunHo lại không chịu được, hung hăng nhéo thêm một cái.


- Rảnh quá ha ? Toàn lo chuyện ở đâu. Bây giờ mới có lớp mười, phải học hai năm nữa hết cấp ba, bốn năm đại học, ba năm đi làm, điều kiện kinh tế ổn định mới tính chuyện đó chớ ?


YunHo ngẩn ngơ nhẩm theo, quả thật chưa tính qua vụ này. Đến ngày đó còn xa xôi lắm !


- Anh đợi được mà. - YunHo quả quyết.


- Đ-đi vào nhà. Sắp muộn rồi, còn nấu cơm nữa. Đứng đó chi ?


JaeJoong nhanh chóng lách vào trong, thoăn thoắt bước đi, không cho ai thấy gương mặt đỏ bừng của mình. Vừa buồn cười, vừa xấu hổ, vừa hạnh phúc. Kể ra, yêu YunHo cũng không phải là một quyết định sai lầm.



- Oa~ Lẩu lẩu lẩu~ Hải sản hải sản hải sản~ - ChangMin tròn xoe mắt nhìn bàn ăn chật ních bát đĩa, phấn khởi đến độ mỗi tay một đũa gõ vào bát choang choang.


- Kìa, nhắc nó đi, ồn ào quá !


JaeJoong len lén đẩy tay YunHo, ai dè YunHo còn đáng sợ hơn, cầm nguyên hai cái vung nồi vỗ vào nhau chan chát :


- Lẩu hải sản lẩu hải sản lẩu hải sản~


JaeJoong méo mặt. Hai anh em nhà này đúng là... hai anh em !


Qua làn khói mỏng thơm nồng mùi sa tế bốc lên từ cái nồi con, ChangMin thấy gương mặt JaeJoong ửng hồng rất đáng yêu, lại nhớ đến lời chị hàng xóm MiRi, "Em hãy học cách yêu hyung ấy nhiều hơn một chút...", thằng nhỏ liền nhúng một miếng mực tươi đặt vào bát JaeJoong. Những chuyện thế này nên tập dần vậy.


JaeJoong ngạc nhiên vô cùng. ChangMin bây giờ dễ thương bao nhiêu, chẳng còn chọc phá JaeJoong như trước nữa. Vì hộp quà hôm bữa chăng ? JaeJoong vui vẻ cười tươi, gắp trả lại ChangMin một con tôm bóc nõn thật ngon.


YunHo đứng ngoài lé mắt. Hai anh em kia cứ gắp qua gắp lại, mình chính thức ra rìa. Chìa cái bát trống không ra trước mặt cả hai mà chẳng ai thèm gắp cho một miếng.


YunHo bắt đầu giở giọng giận dỗi :


- Không ai gắp cho anh à ?


- Cho nè ! - Hai đôi đũa, mỗi đôi một nhúm rau thơm đổ bộ vào bát YunHo.



Rửa bát xong xuôi, JaeJoong bước ra phòng khách thì thấy ChangMin đang vểnh râu nằm dài xem ti vi, còn YunHo đang ngồi dí vào góc nhà, ngón tay chọc chọc lên tường theo đúng phong cách "tội nghiệp đáng thương".


- Ê, YunHo ! Qua đây ngồi, kiến cắn giờ !


Người không ngoảnh lại.


Dịu dàng hơn...


- YunHo-ah~


Vẫn bơ nhau.


JaeJoong nhíu mày. Thích ngồi đó thì cho ngồi đến đêm luôn. Kệ ông thần kia, JaeJoong cùng ChangMin chăm chú ngồi xem phim. "Dr. No" hay quá chừng kìa !


- Ôi~ Ôi~ Ôi ôi~ - Góc tường phát ra tiếng rên rỉ ngày một lớn dần - Bạn Tường ơi, người yêu tôi bây giờ không còn quan tâm đến tôi nữa, cậu ấy chuyển qua yêu em trai tôi rồi. Tình yêu chỉ thế thôi sao ?


Trên ghế bật lên hai tiếng cười, một thoả mãn, một khoái chí. ChangMin cười đến độ ho khan, vậy mà vẫn cố gắng nói :


- Khổ thân hyung ghê nha ! Ha ha đáng kiếp !!! Cho hyung biết cảm giác của em ngày trước !


YunHo quắc mắt lồng lên, chạy ra bóp cổ thằng em lắc điên cuồng :


- Cho mày chết nè ! Dám nói với hyung vậy hả ?


JaeJoong một tay ôm chặt ChangMin, một tay gỡ YunHo ra khỏi thằng nhỏ, chân đạp lung tung beng. Cuối cùng lại thành ba người vật nhau, lăn từ trên ghế xuống dưới đất, từ dưới đất bò lên ghế, chuyển sang đánh nhau.


Quần nhau mệt nhoài, cả ba mới an lành ngồi xem ti vi. Cũng gần hết phim, chỉ còn đúng cảnh Ryder và Bond hôn nhau, lại là nụ hôn kiểu Pháp, trông cứ như định ăn tươi nuốt sống đối phương vậy. Ở đây toàn những người không đủ tuổi, thế nhưng có hai người vẫn dán chặt mắt vào màn hình, một người lấy tay bịt mắt lại, la hét ầm ĩ. Đứa la to nhất đương nhiên là đứa nhỏ nhất rồi !


Trước giờ xem phim đâu có để ý mấy cái vụ này ! YunHo ngồi mà bứt rứt không yên, cứ nhích dần nhích dần, đến khi sát rạt vào JaeJoong :


- Này, anh tưởng chỉ chạm môi là xong, sao người ta...


JaeJoong đỏ mặt gắt khẽ :


- Ai biết ? Em cũng như mày mà !


Tuổi này là tuổi tò mò, ham khám phá, thế nên việc hai người tò mò chuyện này cũng là lẽ đương nhiên. Có câu, "Sự tò mò giết chết con mèo", nhưng cả hai đều không phải mèo, tò mò một chút chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ ?


Nhạc phim vừa vang lên, YunHo đứng phắt dậy đi lên nhà, JaeJoong cũng tò tò theo sau, để mặc ChangMin bơ vơ trên ghế.


Vừa bước vào phòng, cả hai đã sà xuống bàn học, bật mạng, mở ngay trang Google, tìm tìm kiếm kiếm... cách hôn.


Hai cái đầu chụm vào một lúc rồi tách ra.


- Môi được rồi, dùng lưỡi chi nữa ? Nghĩ thấy ghê ghê...


- Điêu ! Gì mà "đá qua đá lại" ? Lưỡi chớ có phải chân đâu ?


- Hừ, làm như đánh nhau không bằng.


Nói thì nói vậy, nhưng cả hai vẫn muốn thử cho biết. Trước giờ chỉ biết chạm môi, hết, giờ phát hiện ra còn có thể hơn thế nữa cũng thấy kì kì.


- Bây nhiêu được chưa ? - YunHo cố gắng le lưỡi ra hết cỡ.


- Tuy ăn no rồi nhưng nhìn cảnh này bỗng dưng lại thèm món lưỡi lợn luộc.


Một câu nói phá tan bầu không khí lãng mạn. YunHo cố nín cười, nâng khuôn mặt JaeJoong lên, từ từ tiến tới. JaeJoong hồi hộp, cả người cứng đơ, hai bàn tay càng bóp chặt cổ YunHo.


- Ặc ặc... JaeJoong bỏ tay... khó thở... quá...


JaeJoong lúng túng rụt tay về. Mười đầu ngón tay trắng bệch miết xuống ghế. JaeJoong chậm chạp nhắm mắt, môi anh đào khẽ mở ra, chờ đợi...


Ghít... Ghít...Ghít...


Nghe tiếng động lạ, cả hai mở mắt quay ra cửa. Là ChangMin ! Hai mắt mở to, mồm miệng há ngoác, hai tay liên tục cào vào cánh cửa gỗ tạo thành những tiếng "ghít ghít" ghê người.


YunHo đứng hình tại trận, JaeJoong gục ngay xuống bàn, chỉ còn chừa ra hai má và hai vành tai ửng hồng. Vội gì thì vội, biết nhà có trẻ con sao lại quên không đóng cửa chứ ?!


- Hyung... - ChangMin hai mắt đã ngập nước - A A A A !!! Ghê quá ! Em ghét hai người !!!


ChangMin vừa nói vừa quay lưng bỏ chạy. Đối với trẻ con, những hình ảnh trên phim đã khủng khiếp, xem người thật lại càng khủng khiếp hơn. Đáng sợ nữa, một trong hai người lại là anh hay chị mình - những người gần tuổi, thân thiết với mình nhất. ChangMin cảm thấy sợ, không, chính xác là ghê tởm. Khuôn mặt hai anh chợt hiện ra trong tâm trí ChangMin bằng những nét vẽ nguệch ngoạc xấu xí vô cùng.


- ChangMin à !


- ChangMin !


Cả hai cùng gọi với theo, ChangMin bỏ ngoài tai tất cả, vội vã leo lên chiếc ban công quen thuộc.


- Tại ai kia ? - JaeJoong nghiến răng đánh vào tay YunHo, không ngừng rủa xả.


- Sao đổ lỗi cho anh ? Chúng ta cùng muốn mà ? Em cũng thích bỏ xừ đi được, còn nhắm mắt chờ anh...


- Nói bậy ! Không ai anh em gì với mày hết ! Cút !!!


JaeJoong cật lực đẩy YunHo ra xa, càng đẩy YunHo càng lăn xả vào, ôm ghì lấy.


- Lần sau anh sẽ cẩn thận hơn. Em an tâm đi, ChangMin không giận lâu đâu. Nó cũng lớn rồi, phải biết vì yêu nên mình mới làm thế chứ, đúng không ?


- ...


JaeJoong nằm im trong lòng YunHo, cảm giác mái tóc được vuốt ve thật dễ chịu.


- Nó không giận thật chứ ? Mãi anh em mới có thể vui vẻ với nhau...


- Không giận không giận. Nó là em anh, anh biết.



Mãi đến tầm chiều, ChangMin mới từ trên gác lò dò đi xuống. YunHo định nói vài câu nhưng lại thôi, còn JaeJoong thì cúi gằm mặt xuống, im thin thít.


- Hai hyung không cần nấu cơm cho em. Em ăn cơm nhà MiRi noona, tối bọn em đi chơi vườn trẻ. - ChangMin thờ ơ nói.


- Được rồi, đi sớm về sớm.


ChangMin liếc nhìn hai anh, một lúc lâu mới nói tiếp :


- Lần này em tha, nhưng không có lần sau đâu.


Nếu như bình thường nói câu này, chắc ChangMin đã bị anh đánh cho lằn mông, nhưng hôm nay là ngoại lệ. YunHo khụt khịt mũi, lớn giọng "Biết rồi !", JaeJoong hai tay ôm lấy thằng nhỏ :


- Xin lỗi em, không bao giờ bọn hyung làm thế nữa...


"Nếu có em đứng cạnh." - YunHo nghĩ thầm trong đầu.


- YunHo cũng xin lỗi ChangMin đi !


YunHo giãy nảy như đỉa phải vôi :


- Khỏi đi, không cần đâu. Anh em sao phải khách sáo. Với cả một người xin lỗi được rồi, anh và JaeJoong cũng như nhau mà !


ChangMin thở dài bước ra cửa. Đến khi ChangMin đi khuất hẳn, JaeJoong vẫn không ngừng lườm YunHo. YunHo cúi đầu giả bộ đếm xem trên áo có lủng lỗ nào không, lát còn lôi ra bắt đền.



Tối, cơm no rượu say, hết việc để làm, JaeJoong lôi "Đột kích" ra bắn cho đỡ buồn. Nhà mỗi một cái máy tính đã bị JaeJoong trấn mất, YunHo chỉ còn nước ngồi cạnh hóng.


YunHo ngồi mà giật mình liên tục. Thỉnh thoảng JaeJoong lại ré lên, chuột thì click như điên, bàn phím cũng long xòng xọc ra rồi.


- Mèng ơi thằng này ở đâu chui ra vậy ?


- Headshot nè ! Good bye my love~ Good bye good bye my love~


- Đội trưởng đẹp trai pờ-rồ vật vã ! Multi kill ha ha ha~


.

.

.


JaeJoong có một tật xấu, hễ cứ lao đầu vào game là quên tiệt người ngồi cạnh. Lúc nghỉ tay đã gần mười giờ tối, chơi liền ba tiếng, YunHo cũng ngủ gục luôn rồi.


- Ưm~


YunHo dụi mắt tỉnh dậy, JaeJoong đang le lưỡi nhìn mình cười trừ :


- Hi hi sorry nha ! Quên mất tiêu luôn. Lần sau hai đứa mình cùng chơi đi, bắn nhau cho vui. Mà nếu không có nick xài nick Au được rồi...


YunHo ngán ngẩm thở dài. Thôi, thể loại người yêu mặt còn búng ra sữa này, đây không thèm chấp !


- Đi ra anh mượn máy vào Yahoo chút !


- Được được. - JaeJoong nhanh nhẹn xích ra, đằng nào nãy giờ cũng chơi đã rồi.


Yunho trong lúc đợi Yahoo đăng nhập lại tò mò muốn vào nick JaeJoong xem có gì hay ho chơi được không, liền tò mò hỏi :


- JaeJoong, pass em là gì thế ?


- Bí mật.


YunHo cau mày, ngón tay chực sẵn trên bàn phím chợt khựng lại :


- Sao không nói ?


- Không thích.


- Có phải giấu anh chuyện gì không ?


- Giấu cái đầu lâu ! Chẳng qua không thích cho ai pass thôi !


- Cả anh cũng không được ?


- Không được !


JaeJoong đắc ý vênh mặt lên, cười khẩy. Thực ra JaeJoong đang đùa, nhưng trong mắt YunHo lúc này hoàn toàn không phải là đùa, mà là khiêu khích. Lửa nóng bốc lên đến tận đỉnh đầu. Cảm giác JaeJoong không hoàn toàn tin tưởng mình khiến YunHo càng thêm bức bối.


- Nói ! Pass ?


- Đã bảo không nói là không nói. Hỏi hoài vậy ? - JaeJoong hơi bực mình rít lên.


- Không nói ?! Có phải sau lưng anh lăng nhăng với đứa khác, không dám cho anh pass, sợ anh biết được, đúng không ?


- Anh nói cái gì ?


JaeJoong cố căng hai tai nghe cho rõ, hai mắt cũng cố mở lớn thật lớn, vì chỉ cần chớp mắt một cái, nước mắt sẽ ào ạt chảy ra. Không được khóc, không được khóc, những lúc thế này càng không được khóc !


- Anh cho tôi là cái loại gì ?


- Nếu không có thì em chứng minh đi, mở nick chat ra, đưa điện thoại đây !


- Được. Tôi chẳng phải sợ cái chó gì !


Nick chat loạch xoạch mở lên, điện thoại cũng khó chịu đặt xuống bàn.


- Cả điện thoại mà cũng cài mật mã...


YunHo xem đi xem lại một hồi vẫn chẳng thấy có gì khác lạ.


- Thế nào ? Tìm ra tình nhân giấu mặt của tôi chưa ?


JaeJoong cứng rắn đứng thẳng, ánh mắt châm biếm nhìn xuống YunHo đang ngồi trầm mặc trên ghế.


- Tại sao không cho anh pass, điện thoại cũng khoá. Rõ ràng là muốn giấu anh, không tin tưởng anh. Anh có gì mà em chưa từng xem qua chứ ?


- Anh mới là cái loại không biết tin tưởng người khác. Vì không tin tôi nên mới cho rằng tôi lăng nhăng sau lưng anh. Jung YunHo, anh nghe đây ! Kể cả có yêu lắm yêu vừa, không phải cái gì cũng có thể nói hết cho nhau được, mỗi người cần phải có một không gian riêng để thở. Cứ cho là anh thông minh, đứng nhất nhì ba lớp, nhưng ngay cả một điều tối thiểu là tôn trọng sự riêng tư của nhau, tin tưởng lẫn nhau, anh cũng không làm được !


JaeJoong quay lưng dợm bước thì ngay lập tức bị túm lại.


- Muốn đi đâu ?


- Tôi về. Nhìn cái mặt anh đã thấy muốn nôn rồi.


Vừa nói vừa hất tay YunHo, đi thẳng ra phía cổng, lục túi quần tìm chìa khoá nhà YunHo. Lúc chuẩn bị cắm vào ổ khoá thì YunHo ở đâu xông ra, giật lấy, thẳng tay ném ra ngoài. Chùm chìa khoá bay lên không trung, qua cánh cổng sắt, nặng nề đáp xuống đất một tiếng khô khốc. Chỉ cách hai bước chân mà không thể với tới được, một cánh cổng sắt gai giăng tua tủa chắn ngang.


JaeJoong chạy vào nhà, lấy trên bàn được chìa khoá của YunHo, lần này chưa kịp làm gì thì đã bị YunHo cướp mất. Chùm chìa khoá thứ hai lại bị ném ra, càng ngày càng xa.


- Đấy, có giỏi ra ngoài thử xem.


Bao nhiêu thất vọng, uất ức, bất lực dồn lại, trào ra thành hai hàng nước mắt. JaeJoong vừa khóc vừa xông tới, dùng hết sức bình sinh đạp vào bụng YunHo. YunHo bị đánh bật ra xa, cả vùng bụng đau thắt.


- Muốn đánh nhau sao ?


- Phải. Muốn đánh chết mày!


Bàn tay thu thành nắm đấm, JaeJoong một lần nữa xông tới. Trước là do bất ngờ, không kịp tránh, còn hiện tại thì khác. Nắm đấm vừa vung lên, YunHo đã kịp thời bắt được cổ tay JaeJoong, bóp chặt. Cái đau ở cổ tay còn chưa kịp qua đi, cái đau ở bụng dưới đã kéo đến. Trước mắt nhạt nhoà, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn.


- Là em đánh tao trước. - YunHo nói lớn, nắm đấm cũng chưa kịp thu về. Lúc cáu lên thì ngôn ngữ cũng trở nên lộn xộn.


Chát.


Mặt YunHo lật hẳn sang một bên.


- Chó má !


Cả hai lao vào quần nhau, đánh đến khi mệt lả thì nằm vật ra giữa sân, thở hổn hển.


Nói hai đứa con trai yêu nhau vừa dễ lại vừa khó. Khó thì có nhiều, hiển nhiên ai cũng nhận ra, nhưng lại dễ ở chỗ : với con trai, nắm đấm có thể giải quyết được mọi chuyện, còn với con gái, nhiều lúc chỉ toàn nước mắt uỷ mị. Bởi vậy, sau một trận đánh nhau long trời lở đất, lửa giận trong lòng mỗi người đều xẹp đi phân nửa.


- JaeJoong...


- ...


- Có đau không ?


- Đánh cho sướng tay rồi hỏi có đau không, ý gì đây ?!


- JaeJoong-ah~ Anh biết sai rồi. Đáng lí anh không nên quá tọc mạch chuyện của em.


- ...


YunHo vẫn nằm trên đất, chỉ quay đầu ra nói. JaeJoong nghe xong lại quay mặt đi.


- Không tha lỗi cho anh được à ?


- ...


- JaeJoong-ah~


- ...


- Cho em tát anh thoải mái, bao giờ hết giận thì thôi.


- Được lắm. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy !


JaeJoong đột ngột bật dậy, trèo lên người YunHo, túm cổ áo YunHo gằn từng tiếng một.


Chát.


- Cái tát này là tội dám không tin tưởng tôi.


Chát.


- Còn đây là tội dám tọc mạch chuyện của người khác.


Chát.


- Dám vứt chìa khoá ra ngoài, nhốt tôi trong đây.


YunHo bị tát đến hai tai ù đi. Chỉ nói chơi vậy mong JaeJoong bớt giận, ai ngờ bị ăn tát thật. Cánh tay JaeJoong một lần nữa vung lên, YunHo mơ hồ nhắm mắt lại.


.

.

.


Không phải cảm giác đau rát ở má mà là cảm giác ẩm ướt ở môi. Khuôn mặt JaeJoong giờ đã phóng to gấp mấy chục lần.



- Vì ai mà điện thoại phải cài mã chứ ? Không phải vì người này sao ? Lỡ bố mẹ đọc được tin nhắn rồi lại cấm này cấm nọ...


JaeJoong vừa hôn vừa nói, YunHo đầu óc cũng quay cuồng hết cả.


- Pass không cho được... vì... rất xấu hổ...


JaeJoong ngừng hôn, trượt xuống, nằm trên ngực YunHo. YunHo nghe tim mình đập bum lum trong lồng ngực, lắp bắp mở miệng :


- Pass là gì mà phải xấu hổ ? Á--Xin lỗi, anh không có ý đó. Anh-


- Là... Jung JaeJoong, cả pass điện thoại cũng thế.


Rúc sâu vào ngực đối phương, JaeJoong càng nói càng nhỏ, như tiếng muỗi vo ve, nhưng tai YunHo lúc này lại thính hơn bao giờ hết. YunHo đứng hình nửa ngày, không thể tin được... Không thể tin được... Không thể tin được...


Yunho bất chợt vùng lên, đảo lại vị trí, điên cuồng hôn lên môi JaeJoong. Đây rồi~ Là nó, nụ hôn trong truyền thuyết, không còn là kiểu chạm môi của bọn con nít nữa rồi ! Chúc mừng ! Không có gì, cảm ơn !


"Po-po-po-po-poker face..."


Nụ hôn bị tiếng chuông điện thoại vô duyên chặt ra làm tám khúc. YunHo vò đầu bứt rứt, JaeJoong cuống cuồng nghe điện thoại.


"Vâng con nghe !"


"..."


"Rồi rồi con về giờ mà. Điếc tai quá ! Á-Yu-"


JaeJoong vừa phải nhẹ nhàng nói chuyện với mẹ, vừa phải khó khăn chống đỡ con người to xác đang gặm gặm đỉnh đầu mình.


- Tránh ra ! - JaeJoong hung hăng đẩy YunHo sang một bên, định ra mở cổng đi về thì thấy hai chùm chìa khoá đang nằm chỏng chơ bên kia cánh cổng sắt.


- Chết rồi ! Sao về đây ? Về muộn sẽ bị bố mẹ vạch mắt lên chiếu đèn pin vào mất~ Mèng ơi em sợ ánh sáng~


JaeJoong ôm cửa đập ruỳnh ruỳnh, chỉ ước sao cánh tay mình có thể vừa dài vừa dẻo như tay của Luffy trong "Đảo hải tặc", uốn uốn mấy cái là lấy được ngay hai chùm chìa khoá kia.


- Tại ai tại ai tại ai ? - Càng lúc càng trở nên điên loạn.


- Tại anh tại anh tại anh ! - YunHo rối rít vỗ về, chạy tọt vào nhà lấy ra cái móc với mấy cái que, nhưng khều mãi vẫn không được.


Rốt cuộc chỉ biết bất lực nhìn ra ngoài. ChangMin~ Khi đi em mặc sơ mi ca rô, quần lửng xanh, mang theo một chùm chìa khoá, ngoài ra không có giấy tờ tuỳ thân nào khác... Ai đó thấy em thì hãy bảo em mau mau về nhà mở cửa~


Bên cạnh cánh cổng sắt là hai cái xác dài ngoằng, tiếng rên rỉ cũng từ đó mà phát ra :


- Cứu... Cứu mạng...


- Có ông nào đi qua bà nào đi lại, làm ơn làm phước nhặt giúp chúng tôi hai chùm chìa khoá.


ChangMin về nhà mà nhìn thấy cảnh này chắc sợ muốn chết.







* *
*






Hai tháng hè vui chơi dài rốn, JunSu suốt ngày truy cập ba cái trang web nhảm nhí, thế nào lại kiếm được trang Y - một trang để mọi người giao lưu, kết bạn, tâm sự... JunSu rỗi việc lập đại một cái nick, đặt là "Chàng Trai Bất Hạnh". Ở nhà tiền không có, làm gì cũng bị chê lề rề, học tập ngày càng đi xuống, tình yêu cũng không suôn sẻ, không phải bất hạnh quá hay sao ? Nếu JunSu không bất hạnh thì còn ai bất hạnh nữa ?


Vào mục "Gỡ rối", JunSu đăng liền hai bài : "Làm thế nào để tỏ tình với người ấy ?", "Để người ấy chú ý đến mình phải làm sao ?". Hôm sau buồn chán bật lên xem thì đã thấy có phản hồi. Cả hai topic đều do một người có nick "Quần Đùi Đỏ" trả lời. Này, gì thì gì cũng đừng có nhại nhóm "Mặt Trời Đỏ" - thần tượng của người ta thế chớ !


Xem người này tư vấn cho mình những gì nào...


"Gà ! Tỏ tình chỉ cần nói "Tớ yêu cậu" là xong !"


"Gây chú ý là cái việc đơn giản nhất từ trước đến giờ ! Cậu cứ khoả thân chạy ra giữa đường múa vài đường quyền là ok !"


JunSu phì cười trước câu trả lời kì quặc của Quần Đùi Đỏ, lại thấy con người này cũng vui tính, tự động vào nhà riêng của người ta xem một hồi. Tìm những bài Quần Đùi Đỏ đã viết, bài nào cũng tưng tửng như vậy. JunSu dũng cảm nhấn nút "Add Friend", chưa gì đã thấy người kia chấp nhận. JunSu hí hửng nhảy vào ngay.


"Xin chào Quần Đùi :)"


"Ừm, chào. Cậu là người gởi mấy cái chủ đề dở hơi hôm qua đúng không ?"


"Cậu... =__= Thôi, thấy cậu dễ gần muốn làm quen. Tớ là mem mới, có gì không hiểu nhờ cậu chỉ giúp :-S"


"Okie thôi. Nhìn nick thấy cậu là con trai hả ? Tớ cũng thế, muốn quen nữa không >:P"


"Đâm bừa đi ! Trai gái gì cũng làm quen hết !"



.

.

.


Chàng Trai Bất Hạnh chat với Quần Đùi Đỏ cả buổi đêm, cuối cùng cũng xin được cái Yahoo. Xem nào, "treolen_cotdien_thehien_tinhyeu" (trèo lên cột điện thể hiện tình yêu). Trời ơi cái nick quê dễ sợ, chắc phải dùng cách đây mấy năm rồi, hồi vẫn còn rộ lên phong trào "Bật nắp quan tài hôn em lần cuối" hay "Gái nhà nghèo băm bèo nuôi lợn" gì đó. Chê thì chê vậy nhưng thực ra hồi đó JunSu cũng có một cái, đến gần đây mới đổi lại.


Đang hỉ hả vì có người vẫn xài cái nick này, JunSu tự dưng giật bắn mình. Ê ê~ Cái nick cứ quen quen à nha. Là... là của...


JunSu vội vã chạy vào nhà Quần Đùi Đỏ :


"Cậu ở đâu thế ?"


"Seoul"


"Còn đi học không ?"


"Không đi học thì đi bụi hả ? Cấp ba Hae BuRu, biết không ?"


JunSu choáng váng, không ngờ trái đất tròn thật tròn. Đột nhiên nảy ra ý định trêu người kia, JunSu hí hoáy viết lại :


"Tớ ở JeJu, xa lắm, không có nghe đến trường cậu. Mà tớ add nick cậu rồi đấy, "anhdeptrai_dauanhhaimai" (anh đẹp trai đầu anh hai mái), thấy chưa ?"


"Đã thấy. Rảnh on nói chuyện nhé !"


JunSu mỉm cười tắt nick. Cái nick cũ lâu lâu không dùng giờ có dịp xài lại rồi. Chà~ Từ rày sẽ có nhiều trò để chơi đây !



Mấy tháng đầu học kì hai rơi vào mùa thu, cái mùa mà theo như YooChun nói, nắng vàng ruộm, gió hiu hiu, tiết trời se lạnh, vô cùng thích hợp cho việc trùm chăn bật quạt ngáy khò khò.


Ra chơi, YooChun đẩy ngay HyunJoong xuống bàn TaeHee và JunSu để mình độc chiếm băng ghế. Bạn ta hai mắt lim dim nằm thẳng cẳng, tính úp quyển sách lên mặt đánh một giấc thì một bóng hồng lấp ló nơi cửa sổ làm cơn buồn ngủ co giò chạy đi tuốt luốt. YooChun lật đật ngồi dậy :


- Bạn, bạn gái, bạn tìm ai à ? Có cần tớ giúp gì không ?


- A, cảm ơn, bạn ơi cho tớ hỏi lớp mình có ai tên Park YooChun không ? - Bạn nữ từ từ sáp tới, dí mặt vào cửa sổ, thiếu điều lọt luôn vào trong.


YooChun giật mình, ngoài mặt vẫn vui tươi hớn hở nhưng nội tâm đang kêu gào dữ dội. Trời ơi, lớp có mỗi một Park YooChun, đích thị là bạn ấy đến tìm mình rồi ! Chẳng biết nên vui hay nên buồn đây, vốn dĩ trước giờ những người đến tìm YooChun chẳng có mục đích gì tốt đẹp. Ví dụ như mới đêm qua, YooChun lôi con xe máy ra nẹt bô, bị hàng xóm đến tận nhà lôi ra mắng, vân vân và vân vân. Đấy, thế thì sao YooChun không sợ khi thấy có người kêu cả họ cả tên mình ra như vậy ?


Có bạn nữ xinh xắn đến tìm YooChun, cả tổ tủm tỉm cười rồi huých huých tay nhau. Trong lúc YooChun đang loay hoay chẳng biết làm thế nào, HyunJoong đã túm cổ áo YooChun, chỉ thẳng vào mặt bạn :


- Park YooChun là bạn này nè !


YooChun hai mắt trợn trắng. Kim HyunJoong, cái đồ nhanh nhảu đoảng chết tiệt !!!


- Ừ biết vậy thôi, tớ về đây. - Người đẹp ngó YooChun một lúc rồi chớp mắt quay đi.


YooChun buột miệng :


- Ê từ từ, tìm tớ rồi đi luôn không nói gì là sao ?


Người đẹp tặng cho YooChun vài cái chớp mắt nữa. Nàng khẽ vuốt mấy lọn tóc xoăn, cười ra vẻ âm trầm thâm hiểm lắm :


- Tớ chỉ đến theo yêu cầu của bạn thôi, mình nhìn thấy nhau rồi thì tớ đi về chớ sao ?


- Tớ ? Yêu cầu ?


- Bạn không nhớ à ? Bạn ghi ở cuối góc lớp kia kìa !


Người đẹp vừa dứt lời, không chỉ YooChun mà cả năm cái đầu cùng quay phắt ra phía sau. Quả nhiên trên tường có một đoạn chi chít chữ.


"Hi, tớ là Park YooChun lớp 1/7. Tớ muốn làm quen với tất cả các bạn nữ dễ thương. Nếu đọc được tin nhắn này hãy đến lớp tìm tớ nhé, thêm bạn thêm vui !


Chúc những bạn làm theo yêu cầu của tớ kì thi giữa kì sắp tới, cả 12 môn đều đạt 100 điểm. Bạn nào đọc mà không làm theo, tớ cũng chúc bạn 100 điểm tổng 12 môn."


YooChun gãi đầu nhìn cả tổ cười hì hì. Mấy dòng này viết hồi bị thầy Địa bắt đứng úp mặt vào tường vì tội cười ha hả trong giờ đây mà. Đứng chán thì mượn bút JaeJoong viết bậy vài chữ. YooChun chỉ tính viết chơi, ai dè có người đến tìm mình thật mới ghê, lại là một bạn rất xinh nữa chớ. Trúng số rồi !


Thấy người đẹp chuẩn bị quay gót ngọc, YooChun hối hả gọi lại :


- Bạn ! Đã mất công đến đây thì mình nói chuyện chút. - Nói rồi huỳnh huỵch chạy ra ngoài lớp.


Trên trán cả tổ dần hiện ra bốn chữ "không.thể.tin.được". TaeHee nheo mắt nhìn theo bóng lưng YooChun và bạn nữ kia, chép miệng :


- Mỡ để miệng mèo rồi, YooChun hên thật ! Mà sao trông nhỏ kia cứ quen quen !


- Ờ, sao không quen, nhỏ đó là Jo NaYoung lớp 13, từng làm người mẫu bên Hà Lan đó. - Giọng KwonSoo - tổ trưởng tổ hai ở đâu chen vào.


KwonSoo nói xong bỗng rụt cổ lại, cứ thấy quê quê làm sao. Tổ hai và tổ bốn bất hoà đã lâu, cũng hiếm khi nói chuyện, giờ đột nhiên chuyện người ta mình lại chõ mũi vào.


TaeHee thấy bạn ngại thì biết ý cười nhạt. Chuyện hai tổ từ cái hồi xa lắc xa lơ nào rồi, chạnh choẹ mãi cũng chẳng hay ho gì. Mà nếu có hỏi tổ viên cả hai bên, vì sao hai tổ lại cãi nhau, dễ cũng chả có đứa nào nhớ đâu. Thôi thì cái gì cho qua được thì cứ cho qua đi.


Không khí đang vui vẻ bỗng dồn lại thành một cục bự chảng, may mà có HyunJoong hồn nhiên bô bô nói cười :


- Hà Lan cơ á ? Có phải nhỏ đó phải đội mũ trắng rộng vành, chân đi guốc gỗ, hai tay hai xô sữa đứng cạnh cối xay gió cho người ta chụp hình không ?


- Người mẫu quảng cáo sữa "Cô gái Hà Lan", ha ha ha~ - KwonSoo tự nói tự cười.


JunSu cũng cười, nhưng là cười ruồi, vừa cười còn vừa hỉ mũi :


- Người mẫu có gì hay ? Tao cũng làm được !
- Hê hê người mẫu béo~ - HyunJoong cong môi.


JunSu lập tức vớ quyển sách phi thẳng vào người bạn.



Đã thành thói quen, chiều chủ nhật nào, tầm ba giờ YunHo cũng vác xe sang rước JaeJoong đi chơi, khi thì đi ăn kem, khi thì đi sở thú, khi đi tô tượng. Nhiều hôm chẳng cần đến một địa điểm nào cụ thể, chỉ cần đèo nhau đi lòng vòng trên phố, cả hai cũng mãn nguyện lắm rồi.


Chiều nay, đang trên đường tới nhà JaeJoong thì điện thoại inh ỏi réo : "Ở cái nhà này ai là tướng ? Đương nhiên là Kim đại thiếu gia ta rồi ! Ha ha ha !". Nhắm mắt cũng biết ai gọi, YunHo vội vã bắt máy. Bên kia im lặng một lúc rồi ngập ngừng cất tiếng :


"YunHo, chiều nay không được rồi, để tối mình đi chơi ha !"


- Hả ?


"Mày đừng giận em nha. Chiều nay phải off clan Đột kích mà quên mất, không báo cho mày sớm..."


YunHo khẽ mím môi :


- JaeJoong coi trọng buổi off hơn anh à ?


"Không có..." - Cả năm mới off có vài lần mà, còn chủ nhật nào mà hai đứa chẳng đi với nhau.


Tưởng tượng ra JaeJoong đang lắc đầu điên cuồng, mặt méo xệch, YunHo bật cười.


- Đùa chút thôi. Đi chơi vui nhé !


Bên kia chỉ kịp "ưm" một tiếng rồi lập tức cúp máy. YunHo thở hắt ra, chậm rãi quay xe về.


Lúc đi một mình, lúc về cũng một mình, chỉ là, cảm giác mỗi lúc một khác thôi.


Chỉ là, trong lòng hơi ấm ức một tẹo.


JaeJoong ngố tàu, JaeJoong tồ tẹt, JaeJoong chẳng biết cái gì cả. Biết là thế, nhưng chẳng thể nào ngừng thích người kia được.


Cứ vô tư mà được yêu đi, JaeJoong...



Cả ngày rong ruổi trên đường, đến tối muộn JaeJoong mới mò về nhà, chưa gì đã thấy mẹ đứng chắn ở cửa.


- Mày cứ như con ngựa vía ấy, không lúc nào mẹ thấy mày có mặt ở nhà cả.


- Đi cho biết đó biết đây / Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn ? - JaeJoong cố lách vào trong nhưng bị mẹ kẹp chặt vào tường.


- Cái "đó đây" của mày là nhà thằng YunHo hả ? Sao mày không chuyển hộ khẩu sang nhà nó luôn đi ?


- Trước sau gì chả phải chuyển, mẹ !


Sức già chẳng thắng được sức trai, chỉ trong thời gian một câu nói, mẹ đã bị JaeJoong ủn sang một bên, hai chân rất nhanh đã thoăn thoắt chạy vào nhà.


Mẹ Kim tức không nói lên lời. Con với cái, có coi mẹ ra cái gì đâu, thấy bạn là mắt sáng lên thôi.


Đấy là mẹ còn chưa biết quan hệ thật của hai người, mẹ mà biết... Ầy, chẳng dám tưởng tượng ra nữa.


Trong phòng mình, JaeJoong thảnh thơi gác hai chân lên bàn, một tay cầm táo, lâu lâu lại đưa lên miệng cắn "rốp" một cái, một tay yên vị trên bàn phím, type với tốc độ quỉ khóc thần sầu.


On muộn, ngoài nick của Chàng Trai Bất Hạnh ra thì chỉ còn toàn anh em trong clan Đột kích. JaeJoong buồn buồn buzz Bất Hạnh như điên.


"Quần Đùi, khùng hả ?" - Năm giây sau, Chàng Trai Bất Hạnh đã xuất hiện buzz lại.


"Nói chuyện đi Bất Hạnh, rảnh quá không có gì làm hết."


"Lại nói về cái tên YunHo người yêu cậu chứ gì ? Nói hoài không chán sao, có gì hay ho mà nói ?"


Sẵn bực mình vì chuyện YooChun và cô gái Hà Lan gì gì đó từ mấy ngày hôm nay, JunSu không kiêng nể mà nói thẳng vào mặt người đang chat với mình.


Kể từ khi biết JaeJoong - hay Quần Đùi Đỏ - có người yêu, mà cái người ấy cũng chẳng xa lạ gì, chính là thằng bạn ngồi dưới mình, JunSu bỗng nghiệm ra ở đời quả có nhiều chuyện kì lạ. Buồn cười, bất ngờ, ngưỡng mộ, đôi khi là khao khát nữa. Chẳng biết bao giờ mình mới được như hai người kia.


JaeJoong không muốn nói chuyện giữa mình và YunHo cho mọi người biết, kể cả có thân nhau

Trang: 1,2, 3, 4,[5], 6, 7
Thông tin truyện
Ngày đăng: 23.03.2013 • 22:29
Chia sẻ:
Truyện cùng thể loại

Đi lên trên

Có thể bạn thích:

Quay lại trang trước


Nhấn like để nhận sms kỳ thi đại học miễn phí
Powered by Chidokato Katori
© Copyright 2013, 68WAP..xtgem.com
Wap Game Di Động hay Miễn Phí
Liên hệ : Email : 68wapvn@gmail.com
Thanks to: Xtgem.com