The Soda Pop
68Wap.Xtgem.Com

68Wap-Thế giới giải trí miễn phí cho di động

Khuyên bạn: Nên tải Trình duyệt Ucweb để lướt web nhanh hơn, tiết kiệm 90% lưu lượng
icon Game Bài : Bigkool |Bigone | iWin | iVegas
icon Nhập vai: Tiên Hiệp 3D | Mộng Giang Hồ | 9Shot
icon Thẻ bài: Thần Chi Mộng | Tiên Hiệp | Chắn Online
icon Bắn súng: Đấu Trường Saga | Lãng Khách | iGa
Truyện teen hay-68wap.xtgem.com
[Truyện Teen] Thằng bạn cùng bàn

nguồn: Sưu tầm

điểm giả là quan trọng lắm. Ngặt nỗi, điểm cao thì thích thật đấy nhưng tổ toàn những thành phần vừa kém vừa lười thì thầy cô có muốn cũng chẳng dám cho điểm cao.

Nhìn mấy đứa tổ mình, TaeHee lại rầu đến nẫu gan nẫu ruột. Một đứa có thành tích tốt đã đành, đây phải là cả tổ cơ. Nhưng mà... 12 con 100, là 12 con đó ! Nghĩ tới nghĩ lui, TaeHee rụt rè đề nghị cả tổ học nhóm. Mới nghe, mặt đứa nào đứa nấy chảy dài hơn cái bơm. JaeJoong còn giãy lên đành đạch, nhất quyết không chịu. Hi sinh vài buổi chiều ít ỏi còn lại của ảnh là không có được đâu.

TaeHee mặt sưng mày xỉa lẩm bẩm cả tiết. Rốt cuộc, không chịu nổi nữa, mọi người mới hậm hực đồng ý. Ừ, thì học.

Tiết sau là tiết Thể dục. Thầy cho lớp kiểm tra lấy điểm sớm, để tuần sau các em nó còn lê la môn khác.

Vừa nghe nội dung kiểm tra : nhảy qua sào, không khí cạnh tranh đã bốc lên ngùn ngụt.

Trong lúc tổ một bắt đầu kiểm tra thì YunHo chạy ngược chạy xuôi kiếm giày. À, hôm nay bạn ấy quên mang giày, mà không có giày thì khỏi nhảy qua sào đi, nhảy vô sổ đầu bài ngồi luôn cho nhanh.

- Tí mượn đứa nào cũng được, lo gì chứ ? - JaeJoong khều vai YunHo, an ủi.

YunHo rùng mình, giả bộ bịt mũi :

- Uy, tao sợ bị lây thúi chân lắm.

Cha chả, đã đi mượn rồi còn đòi hỏi nhiều. TaeHee lo lắng giùm tổ viên :

- YunHo đi giày của tớ cũng được nè, tớ nhảy trước rồi cho cậu mượn !

- Đút được chân vào giày cậu chắc tớ vĩnh viễn không rút được ra quá. Dễ còn được ghi lại thành "Sự tích cậu bé bó chân" luôn.

- Thế mượn YooChun kìa, cậu ấy cũng chân bàn quốc như cậu đấy. - TaeHee đăm chiêu.

Mặt YunHo ngắn tủn lại, TaeHee im bặt. Nghĩ thế nào, YunHo quay sang hỏi mượn giày JaeJoong. JaeJoong nhe răng cười, bắt chước cái điệu bộ bịt mũi ban nãy của YunHo :

- Không sợ lây thúi chân sao ?

YunHo không trả lời, còn đang bận cởi dép. Bình thường, YunHo rất sợ xỏ chân vào giày người khác, vì nó cứ ấm ấm, ghê ghê sao đó. Nhưng giày của JaeJoong thì không vậy, chẳng thấy ghê một tí tị tì ti nào cả. Thật đấy !

Việc YunHo không chọn ai lại chọn đúng giày mình mà mượn khiến JaeJoong toe toét mãi.

Tổ trưởng TaeHee phải nhảy đầu tiên. Tình hình là bạn này nhảy vào sào chứ không phải nhảy qua sào nữa rồi. Nhìn cái mặt kia hẳn đau lắm đây.

Không như mấy đứa khác, nhảy là nhảy luôn, YooChun bẻ tay bẻ chân mãi mới bắt đầu chạy đà (dù nhảy qua sào chẳng cần dùng tay làm gì). Chẳng qua đằng sau có mấy bạn nữ tổ khác hò reo cổ vũ, "Tổng thống cố lên !", ảnh mới làm màu tí thôi.

Đến phiên JaeJoong nhảy.

YunHo là người lo lắng hơn cả. Ai chẳng biết JaeJoong vô thể dục bất thể thao, nhảy mười lần hoạ may có năm, sáu lần qua sào, mà hễ cứ nhảy xong chân cẳng chẳng mọc thêm vài bông sim tím xinh xinh. Nghĩ lại thấy xót xót trong lòng rồi !

YunHo lượn lờ chỗ đệm đỡ, bắt mấy đứa tổ mình lảng vảng xung quanh rồi nháy mắt với JaeJoong, ra hiệu cứ nhảy đi. Me đúng lúc JaeJoong gần tới ván bật nhảy, YunHo len lén hạ cây sào xuống thấp, chờ JaeJoong phi qua là ngay lập tức nhấc lên.

Hành động ám muội này nhanh chóng bị KwonSoo - tổ trưởng tổ hai bắt gặp.
- Em thưa thầy, tổ bốn ăn gian, tổ bốn ăn gian ! - KwonSoo chạy về phía thầy la toáng lên.

Cả lớp không hẹn mà quay ra, chòng chọc nhìn tổ bốn. Vừa thẹn vừa tức, JaeJoong đạp thẳng chân vào bờ tường, gầm ghè :

- Mày biết câu "Phải đấm vào mồm ba cái trước khi nói"* không ? Chứng cứ đâu ?

- Chẳng cần chứng cứ. Thầy ơi chính mắt em nhìn thấy bạn YunHo hạ sào cho bạn JaeJoong nhảy qua. - KwonSoo gân cổ lên gào.

Nhỏ MunJi từ đâu chạy ra, hùa vào với tổ trưởng tổ mình :

- Em cũng thấy, thầy.

Tổ bốn bắt đầu nóng mắt, sấn sổ đi ra chỗ tổ hai :

- Bọn mày đừng có bịa chuyện !

- Không phải bịa-chuyện, mà là kể-đúng-sự-thật. - MunJi chống tay ngang hông, rành rọt nói từng chữ một ; phía sau là một lũ lao nhao : "Đúng, đúng !".

YunHo nghiến răng ken két, tức mà chẳng làm được gì. Nó là con gái, không thể dùng nắm đấm giải quyết được. YooChun đứng ngoài cũng tức thay. Biết không thể nói lại con nhỏ chanh chua này, YooChun quay ra xằng xiên :

- Toàn sủa bậy ! Mày đi niềng lại răng cho đau không nói được đi.

Nhỏ này tháng trước mới tháo niềng răng, nó ghét nhất đứa nào động đến chuyện răng cỏ của mình. Nó tức tối vặc lại :

- Niềng vào răng mày hả, thằng tổng thống dỏm đầu chà bông ? Chắc hôm nào mẹ mày làm ruốc mày đều tranh thủ thò đầu vào máy xay chứ gì ?

Khốn nỗi nhà YooChun làm ruốc thật.

- Mày...

YooChun vừa định lao vào MunJi thì đã bị thầy Thể dục lôi xềnh xệch ra sân sau. Thầy còn ra hiệu cho tổ hai và tổ bốn theo mình.

Thầy hỏi, tổ hai khăng khăng chính mắt nhìn thấy tổ bốn ăn gian, tổ bốn lại lì lợm không thèm nhận. Thực ra, ngoài mấy đứa tổ hai, còn vài ba đứa tổ khác cũng thấy. Thầy biết cả, nhưng thầy cứ thử xem tổ bốn thế nào, ai dè cứng đầu quá thể !

Không muốn làm khó học sinh, thầy không báo cho thầy chủ nhiệm, chỉ bắt tổ bốn nhảy lại, đương nhiên số điểm bị trừ đi phân nửa. Riêng YunHo không mang giày, miễn nhảy, ôm về một con 0 tròn trĩnh.

Tổ bốn nhảy, tổ hai với mấy đứa tổ khác huýt sáo, "Các bạn tổ bốn ăn gian quả nữa mình xem với nào~", liền bị tổ bốn lườm cho rách mặt.

Kết quả, tổ bốn điểm kiểm tra thể dục kém nhất lớp. JaeJoong lí nhí xin lỗi cả tổ. Chẳng ai nói gì, chắc còn đang bực.

Ngay chiều hôm ấy, cả tổ tập trung tại nhà YunHo học nhóm. Thể dục đã như vậy, các môn khác phải cố cao nhất cả lớp, chí ít là hơn tổ hai. Bây giờ không phải vấn đề điểm giả nữa rồi, mà là vẫn đề danh dự. Phải cho bọn tổ hai lác tập thể trước điểm số của tổ bốn này.

Nói là một chuyện, còn làm lại là chuyện khác.

Cả tổ quây tròn nghe TaeHee và YunHo - hai đứa giỏi nhất nhì tổ giảng Hoá. Nhưng giảng riết mà mặt đứa nào đứa nấy vẫn đần ra như ngỗng ị. Chắc từ rày phải gọi tổ bốn là "tổ mặt đụt" thôi.

Buổi đầu tiên coi như không có kết quả mấy, vài buổi sau xem chừng có khả quan hơn chút xíu. YooChun chẳng qua lười thôi chứ thông minh đáo để, HyunJoong và JunSu tuy chậm chạp nhưng nhìn chung cũng có tiến bộ. Duy chỉ có JaeJoong là dậm chân tại chỗ.

Thì TaeHee phân YunHo kèm riêng JaeJoong, một mình TaeHee kèm cả ba ông thần kia còn nhàn hơn. Lại nói JaeJoong, học không lo học, chỉ lo quấy YunHo, khi thì giấu sách, giấu bút, khi thì kể ba cái chuyện linh tinh lang tang tận đẩu tận đâu... Đến là đau đầu. Nhiều lúc nản, YunHo cho nghỉ giải lao bằng cách tranh thủ đọc thuộc lòng một bài thơ. Tỉ như bây giờ là bài Việt Bắc của Tố Hữu :

"Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng."


YunHo chưa kịp dứt lời, JaeJoong đã chen ngang, cợt cợt nhả nhả :

- A ! Phát hiện ra một sát thủ giấu mặt chuyên xài dao găm đang ẩn náu trong rừng nha~

Ngay lập tức, YunHo bắt JaeJoong quay lại học Hoá, không thơ thẽo gì ráo.
.
.
.

Có mỗi cái phương trình dùng Fe để khử ion Cu2+ trong dung dịch muối đồng mà mãi JaeJoong không viết nổi.

- Tao đã nói bao nhiêu lần rồi, phương trình có cả Fe lẫn Cu, sao sản phẩm ra có mỗi Fe là thế nào ? Cu đâu ? Mày nuốt mất rồi à ? - YunHo phùng mang trợn mắt, đập bàn rầm rầm vì không thể chịu nổi nữa, khiến nhóm TaeHee giật mình quay ra dòm.

YunHo mắng mình sa sả trước mặt đông đủ bạn bè, JaeJoong đỏ mặt gắt lên :

- Nuốt cái đầu mày. Mày nói nhanh thế bố đứa nào hiểu ? Xong rồi động một tí là đập bàn đập ghế...

YunHo hừ nhẹ một cái rồi lại nhẫn nhịn giảng tiếp :

- Tao nói chậm lại, không quát tháo nữa, được chưa ? Đây, Fe đẩy Cu ra khỏi CuSO4...

JaeJoong nghe mà lỗ tai lùng bùng...

- Sản phẩm là FeSO4 và Cu kết tủa.

... mắt muốn rớt ra ngoài.

- Viết tao xem.

JaeJoong vớ lấy cây bút trên tay YunHo, vừa nghe được cái gì liền hí hoáy chép ra giấy, kẻo quên.

Lần này là YunHo mắt rớt ra ngoài thật.

- Trời ơi !!! Cu kết tủa mà mày viết thành cái dấu thăng thế này à ?

JaeJoong le lưỡi viết lại.

Đã lười, thiếu tập trung còn hay nhờn nhã, dạy JaeJoong được dăm ba buổi nữa chắc YunHo cũng "thăng" luôn.

YunHo bực bội gắt khẽ :

- Tao chẳng hiểu cái đầu mày có nhiệm vụ gì nữa, chỉ để trang trí cho đẹp hay sao?

- Mày bảo tao ngu chứ gì ? - JaeJoong không viết nữa mà vứt toẹt cây bút xuống đất.

- Đấy là mày tự nói, tao không có nói nha. Biết đường thì lo học đi, may ra mới theo kịp thằng JunSu, chứ đừng nói đuổi nổi thằng YooChun.

- Mày bảo tao chỉ đáng xách dép cho bọn mày, không xứng đáng để học với lũ thông minh tinh tế chúng mày, mày ghét học với thằng như tao, phải không ?

- Tao không có nói thế.

- Nhưng ý mày là thế !

Lại chiến tranh rồi. TaeHee hốt hoảng lay lay JaeJoong rồi đủn YunHo ra chỗ mình, để mình thay YunHo kèm JaeJoong học. Hai ông này học với nhau chỉ tổ sứt đầu mẻ trán sớm.

Đằng sau, YooChun, JunSu và HyunJoong cùng lắc đầu ngán ngẩm. Mỗi đứa nhường nhau một miếng không được sao, một điều nhịn bằng chín điều lành mà.

TaeHee nặng nhẹ mãi, JaeJoong mới chịu ngồi học tiếp.

- Cậu nhìn này, để cân bằng phương trình (2), mình cần... - TaeHee dịu dàng giảng giải. Bình thường, JaeJoong chết mê chết mệt cái giọng ngọt hơn mía lùi này, nhưng bây giờ chẳng còn tâm trí đâu mà chết với cả mệt.

- Cậu nhầm rồi, ở đây phải là 2Na.

Bàn tay run run cầm bút bi, JaeJoong ra sức rạch, rạch đến nát cả tờ giấy.

- Cậu tự đi mà cân bằng. Cậu giảng, tớ không hiểu. Tớ không theo kịp những-người-tài-giỏi như cậu. Tớ về. - Nói với TaeHee mà JaeJoong trừng trừng nhìn YunHo.

TaeHee chưa kịp phản ứng thì JaeJoong đã đứng phắt dậy, tống hết sách vở vào cặp rồi huỳnh huỵch chạy ra cửa.

Nhỏ tổ trưởng méo mặt chạy theo. JunSu huých khuỷu tay vào mạng sườn YunHo, ý bảo YunHo đuổi theo xin lỗi. YunHo ngồi yên, thoáng cau mặt : "Tao chẳng làm sai cái gì, không phải xuống nước với nó !".

Được một lúc, TaeHee thất thểu quay vào, không có JaeJoong theo sau, vậy là JaeJoong về thật rồi.

Từ lúc ấy cho đến cuối buổi, không khí học trầm hẳn, vì có người cứ mải lo nghĩ linh tinh. Biết tính JaeJoong như vậy mà cứ lên gân lên cốt. Nghĩ cũng có chút hối hận, nhưng YunHo cố không để cho ai biết.

Mấy buổi học nhóm sau, tuyệt nhiên không thấy mặt JaeJoong. Rồi khi ở trên lớp, JaeJoong cũng kiệm lời, bạn bè có hỏi cũng chỉ ậm ừ vài cái qua loa. Đương nhiên với YunHo thì "ậm ừ nửa cái" cũng chẳng có, huống chi "vài cái".

Nhiều lần, YunHo cũng có ý làm lành, như việc thỉnh thoảng lại mượn JaeJoong viên tẩy, cây bút. Nhưng mỗi lần trả về chỗ cũ thì JaeJoong lại nhặt lên ném ra xa, như thể nó là thứ gì ghê tởm lắm không bằng. Dần dà, YunHo cũng chẳng dám mượn đồ của JaeJoong nữa.

Một bàn hai người, bàn cũng chẳng rộng mà hai đứa ngồi xa nhau hết mức có thể. Lắm khi JaeJoong ngồi có một nửa mông trên ghế, nửa còn lại ở ngoài. YunHo thầm nghĩ, bây giờ mà đẩy JaeJoong một phát lăn ra đất thì vui phải biết, nhưng dòm cái bản mặt lạnh lùng băng giá kia, lại thôi.

Cả khi kiểm tra vẫn thế...

Giờ Anh, cô coi lỏng, tha hồ trao đổi, JaeJoong vẫn chẳng thèm hỏi ai, chỉ nghe lén rồi được câu nào thì được.

- "Simply" là gì ? - Hình như là giọng HyunJoong.

- Dầu đậu nành. - JunSu gật gù quả quyết, hôm trước vừa mới xem quảng cáo "Simply - cho một trái tim khoẻ" xong.

- Đừng nói bậy. "Simply" nghĩa là giản dị, nhớ đây là trạng từ nhé.

Nghe biết ngay là TaeHee rồi, JaeJoong hí húi khoanh vào bài. Hi vọng đúng, cho em nó mừng.

Giờ Hoá cũng vậy, JaeJoong ngồi ì một chỗ cắn bút. Vỏ bút toàn nhựa Trung Quốc chứ có tí DHA nào kích thích não phát triển đâu mà JaeJoong gặm từ đầu tiết đến cuối tiết.

Còn chừng mươi phút, YunHo thu hết can đảm giật lấy phiếu trắc nghiệm của JaeJoong, tô như điên. JaeJoong để YunHo tô sái cả tay rồi cầm tờ giấy hì hục tẩy xoá.

YunHo ai oán nhìn JaeJoong, tức không nói nên lời. Sao trên đời lại có người ngang ngạnh như JaeJoong chứ ?

Đến lúc thu bài, JaeJoong mới xoá được một nửa, may ra còn có cơ hội 40 - 50 điểm gì đấy.

- Giờ sau cố gắng hơn nhé. - YunHo cố nhẹ giọng khích lệ.

Ai da, lần này JaeJoong mở miệng hẳn hoi nha, mỗi tội phun ra một câu nghe như tát vào mặt người khác :

- Cố mãi vẫn dốt thôi. Bạn học giỏi để ý tớ làm gì.

Hết nói nổi !

Một tuần sau đã có điểm kiểm tra các môn. Trời không phụ lòng người, một tháng chăm chỉ, kết quả của cả tổ tương đối tốt. JunSu lần đầu tiên trong đời được 80 điểm Hoá, sung sướng khoe YooChun mà mắt mũi đỏ hoe. Tự nhiên YooChun thấy cũng vui lây, lấy tay xoa xoa đầu JunSu như em bé. JunSu càng khoái chí, cứ dí sát vào cho YooChun xoa, trong khi đó tranh thủ dụi dụi vào vai bạn.

Hỏi han nhau xong xuôi, mọi người quay xuống hỏi JaeJoong, đã thấy JaeJoong gục trên bàn từ lúc nào. YunHo ngồi kế, cười nhạt : "Nó ngủ mất tiêu rồi !". Tổ tặc lưỡi vài cái rồi quay lên.

YunHo thở dài nhìn JaeJoong. Ngủ đâu mà ngủ, hai vai run run, thi thoảng lại có tiếng sụt sịt kia kìa.

Dưới quyển vở dày lộ ra mép tờ giấy báo điểm : 20.

Tổng kết sơ bộ cả điểm kiểm tra lẫn điểm miệng, tổ bốn xếp thứ ba toàn lớp, sau tổ hai. Nếu được thêm JaeJoong điểm cao, biết đâu còn được xếp thứ nhì, trên tổ hai không biết chừng. Ai cũng biết vậy nhưng chẳng hé răng nói nửa lời.

Đợi đến khi mọi người ra về hết, JaeJoong mới lồm cồm bò dậy. Giật mình thấy YunHo vẫn ngồi im bên cạnh, JaeJoong quáng quàng chùi mắt, xốc ba lô dông thẳng ra cửa.

YunHo ngồi đó, không đuổi theo. YunHo biết, có chạy theo nói này nói nọ cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, chỉ tổ làm JaeJoong thêm bực.

JaeJoong đạp cật lực. Bánh xe lười không bơm, bẹp dí, đi bằng vành chính xác là đây. Được một đoạn, đột nhiên cả xích lẫn bàn đạp đều rụng ra, JaeJoong ngã lăn quay trên đất. May mà đường vắng, không đâm phải ai.

Lúc YunHo phóng xe ra thì thấy JaeJoong đang đứng đạp lấy đạp để cái xe đang nắm chỏng chơ bên hè.

YunHo tất tả chạy lại, giúp JaeJoong dựng xe dậy.

- Sao thế ? Ngã xe à ? Có bị đau ở đâu không ?

Câu nói của YunHo khiến JaeJoong thấy tủi thân khủng khiếp, không nhịn được mà khóc oà lên :

- Cái xe... cái xe mới mua mà đã hỏng...

- Đừng khóc nữa, điểm lần này thấp, lần sau cố lên là được.

- Không phải điểm ! Là cái xe... xe tuột xích ! - JaeJoong càng gào lớn.

Nhẹ nhàng lấy ống tay áo lau đi gương mặt nhoè nhoẹt nước của bạn, YunHo khóc dở mếu dở. Càng lau, nước mắt càng tuôn ra ào ạt. Không biết ai chơi dại, điểm huyệt khóc của JaeJoong nhà mình đây ?

Khóc chán, JaeJoong ngẩng lên nhìn YunHo, nói bằng cái giọng khàn khàn giữa những tiếng thút thít :

- Bọn JunSu ban đầu cũng như tao, thế mà bây giờ đã khá như thế. Trong khi tao cứ lè tè 20 - 30 điểm, bọn nó đã 70 - 80 từ đời nào.

- Thực ra điểm cao hay thấp, đối với tao cũng không có ảnh hưởng mấy. Chủ yếu là từ sau cái hôm mình cãi nhau, tối nào tao cũng lôi sách vở ra học, nhưng tao chẳng hiểu cái gì cả. Tao thấy mình dốt ơi là dốt.

- Nếu đứa khác chửi tao dốt, tất nhiên là tao tức. Nhưng là mày, tao càng tức hơn, tức muốn chết đi được. Vì tao... mày... bởi vì mày... mày là... - JaeJoong ấp úng mãi.

YunHo vươn tay vò rối mái tóc mềm của người trước mặt, bất giác mỉm cười. Đúng là ngố quá thể !

- Tuy qua tháng học tốt rồi nhưng mốt tao vẫn qua kèm mày học nha. Chỉ cần cố gắng là được rồi, có công mái sắt có ngày nên kim mà. - Giọng YunHo nhỏ dần - Dù cục sắt này vừa to vừa thô, mài mười năm chưa chắc đã ra hình cái kim.

JaeJoong gục gặc một hồi rồi theo YunHo ra tiệm sửa xe.

Cả một quãng đường dài đi bộ, JaeJoong cứ suy nghĩ mãi. Từ trước tới nay, bao giờ YunHo cũng là người ân cần với mình nhất. Kể cả khi cãi nhau, mình sai rành rành ra đó, vẫn là YunHo xin lỗi trước. Có khi hai đứa móc máy, thậm chí đánh nhau đấy nhưng chỉ được dăm bữa lại thôi. Rồi YunHo lúc nào cũng thực hiện những yêu cầu vô lí của mình vô điều kiện...
JaeJoong len lén dòm YunHo một cái rồi lấy tay quệt mũi liên tục. Chà, kể ra... có YunHo làm bạn cũng tốt, mà làm bạn trai thì còn tốt hơn gấp mấy lần.

Ông chủ tiệm sửa xe hẹn mai ra lấy, vậy nên YunHo phải đèo JaeJoong về.

Dễ phải hơn một tháng rồi mới ngồi trên chiếc xe này ấy nhỉ ? Thoải mái quá ! Vô thức, JaeJoong vòng tay ôm eo YunHo, thật chặt.

YunHo giật nảy mình quay ra sau :

- Mày biết hai thằng con trai ôm nhau ngoài đường trông biến thái lắm không ? Ghê chết được !

- Thích thì ôm. Ý kiến à ? - JaeJoong càng siết chặt tay mình.

Phải chi chữ "thích" trong cụm ba-từ-quan-trọng kia cũng dễ dàng nói ra như chữ "thích" này nhỉ.

JaeJoong tự nhủ rồi, ba cái từ đáng xấu hổ đó, nhất định không thể nói. Ngại lắm ! Chẳng lẽ cọc lại đi tìm trâu ? Ơ nhưng mà, hai thằng con trai với nhau thì thằng nào là "cọc", thằng nào là "trâu" mới được cơ chứ ?!



Mới một rưỡi chiều, JaeJoong đã có mặt tại nhà YunHo. Không phải sang chơi đâu, là sang học hẳn hoi đấy.

JaeJoong vừa huýt sáo vừa hăm hở xông vào. Học có hai đứa, rất chi là thoải mái, riêng tư. Chữ "riêng tư" được viết hoa, in đậm, gạch chân trong suy nghĩ của bạn nhỏ ham học ấy.

Lúc học mới biết, riêng tư đâu chẳng thấy, chỉ thấy toàn rắc rối không : thay vì bày ra hai cái nệm thì YunHo lại lôi ra ba cái nệm, thay vì hai người ngồi lại lòi ra một thằng nhóc chệm chễ giữa bàn. Mà thằng nhóc ấy cũng chẳng xa lạ gì - chính là ChangMin - ông em quí báu của bạn YunHo nhà ta.

JaeJoong hất hàm hỏi ChangMin :

- Chỗ bọn hyung học, em ngồi chi ?

- Đương nhiên là học ạ. Chớ chẳng lẽ chỗ học em lại ngồi chơi ? - ChangMin nhem nhẻm đáp.

Coi thái độ của thằng nhỏ kìa, y chang lần đầu gặp, chẳng có tí gì gọi là lễ phép cả.

.
.
.
"Lần đầu gặp" của JaeJoong, chắc cũng phải cách đây hơn một tháng, khi cả tổ còn đang cặm cụi chuẩn bị cho tháng học tốt, cũng tại nhà YunHo. Gặp anh chị nào, ChangMin cũng cúi đầu rất ngoan. Nhất là TaeHee, chỉ sau vài buổi là ChangMin đã quấn lấy chị. Chỉ có JaeJoong là ChangMin không chào, lại còn nhìn JaeJoong bằng ánh mắt khó chịu :


- Chắc hyung là JaeJoong ? - ChangMin vừa trèo lên lưng TaeHee vừa nheo mắt dò hỏi.

- Ờ. Sao ?

Đang trèo dở, thằng nhóc vội tụt xuống, chạy ra, sút vào ống đồng JaeJoong một cái rõ đau rồi nhanh chóng núp sau lưng chị.

JaeJoong trợn trừng trợn trạc nhìn thằng nhóc. Ranh con, nể mày là em trai của YunHo nên hyung chưa thưởng cho vài chưởng vì cái tội không chào, lại còn dám đá hyung ?

JaeJoong cố kiềm chế :

- Sao em lại đạp hyung ?

- Vì hyung là đồ hồ ly tinh.

- Hyung làm gì mà kêu hyung hồ ly ?

Cái thằng nhóc này, càng nói càng chẳng hiểu gì hết. Mới gặp nhau có lần đầu, đã làm gì đắc tội với nó đâu cơ chứ ?

- Hồ ly nhiều chuyện.

Ê ê, nói cái gì đó ? Còn tranh thủ chọc ngoáy mới ghê. Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây mà.

JaeJoong vừa giơ nắm đấm lại gần thì thằng nhỏ đã lủi mất tiêu.

Mấy bữa sau vẫn vậy, với JaeJoong, ChangMin một là lườm nguýt, hai là "ăn bánh bơ, đội mũ phớt". JaeJoong ban đầu còn tức, về sau cũng quen dần, nhưng chỉ thắc mắc một điều, sao thằng nhỏ cứ nhè đúng mình mà tỏ thái độ. Nghĩ mãi, cho đến tận bây giờ, tức là buổi chiều sau "lần đầu gặp" gần hai tháng mà vẫn chưa ra.
.
.

YunHo thấy ChangMin và JaeJoong gườm gườm nhìn nhau thì cười khổ :

- ChangMin dạo này không có tinh thần tự giác, tao mà không canh là nó chẳng chịu học đâu. Thế nên mẹ tao kêu phải ở nhà trông em học. Mày, cho nó học cùng mình luôn nhá ?

Ra thằng yêu quái con này là nguyên nhân YunHo đột ngột đòi thay đổi địa điểm học từ nhà JaeJoong thành nhà mình. Mà thôi, đã ngồi vào bàn rồi thì phải cho nó học cùng chớ sao. Tự nhiên lại lòi ra ông em, chán ghê cơ.

- Yêu Quái, xích ra cho hyung ngồi. - JaeJoong phẩy phẩy tay.

ChangMin xì một hơi rõ dài rồi cũng tự động lùi vào cho JaeJoong ngồi cùng :


- Nói bao nhiêu lần rồi, tên em không phải "Yêu Quái", mà là ChangMin. ChangMin ChangMin ChangMin.

- Yêu Quái Yêu Quái Yêu Quái~

- Hồ Ly Hồ Ly Hồ Ly~

- Hai đứa bây không cãi nhau nữa, lôi sách vở ra. - YunHo đứng ngó không thôi cũng đủ bực mình.

Cả hai anh em đều răm rắp nghe lời. Bài ChangMin lớp hai đơn giản, nên YunHo dạy JaeJoong trước.

Ngồi mà thỉnh thoảng JaeJoong cứ nhoài người ra trước, sáp vào YunHo, làm bạn ý không sao tập trung được. Người đâu mà thơm ơi là thơm.

Mà, cái vụ ngồi sáp vào là chủ ý của JaeJoong cả. Trước khi qua nhà bạn, JaeJoong đã lén lấy lọ nước hoa của bố xịt tứ lung tung lên người. Rồi khi tắm, sữa tắm của mình không dùng, lại cứ chơi Johnson Baby của mẹ. Mẹ mà phát hiện ra, đảm bảo ảnh bị đánh cho không còn khả năng sinh ra baby luôn, thử xem lần sau còn dám xài trộm nữa không.

Nhìn YunHo mặt ngơ ngơ, hai cánh mũi phập phồng hít lấy hít để mùi hương trên người mình, JaeJoong hí hửng một trận. Bày ra vẻ mặt ngây thơ, ảnh chọt chọt tay bạn :

- Mày ơi, sao lỗ mũi mày nở ra to thế ?

- Lỗ mũi tao to để tao hấp thụ được nhiều oxi hơn.

- Hấp thụ in ít thôi kẻo bể phổi. - ChangMin nóng mắt bốp vào rồi quay sang nhìn JaeJoong, nhếch mép - Thế mà kêu mình không phải hồ ly ! Mới xuất hiện JaeJoong phiên bản hồ ly mang tên "Dí" kìa. Hyung cứ dí dí vào người anh em làm gì ?

- Đừng có hỗn. - YunHo quạu quọ.

JaeJoong cứng họng, đỏ mặt quay đi. Đúng là mình đang câu anh trai nó thật, còn nói chi nữa.

Cậu chàng vội cầm bút lên :

- Học bài, học bài tiếp thôi.

Từ lúc đó trở đi, JaeJoong không dám sáp vào YunHo thêm lần nào. Thay vào đó là YunHo cứ thích sáp vào JaeJoong, hít hít hà hà.

ChangMin không làm bài nữa mà chống cằm ngồi nhìn hai kẻ đang túm tụm với nhau, rủ rỉ rù rì. Nhìn mặt Hồ Ly-hyung kìa, chắc chẳng hiểu bạn mình đang nói gì đâu. Còn YunHo hyung nữa, hình như quên mất có thằng em cũng cần mình kèm rồi.



Đúng là chán, chán, chán, chán quá đi~

Ngoại trừ những ngày đi học, chiều nào JaeJoong cũng vác cặp sang nhà YunHo, còn chuyên cần hơn cả học chính khoá trên lớp.

ChangMin cũng chẳng thích thú gì với sự xuất hiện của JaeJoong tại nhà mình. Lắm hôm, thằng nhỏ còn lén đem chìa khoá nhà giấu đi cho JaeJoong khỏi vào, cuối cùng lại bị anh phát hiện ra, đánh cho một trận.

Xét cho cùng, "hồ ly" JaeJoong cũng chẳng làm gì "yêu quái" ChangMin, nên nói ChangMin ghét JaeJoong là không đúng, chỉ là không thích thôi.

Nhưng cũng có lúc bạn Yêu Quái thấy bạn Hồ Ly dễ thương khủng khiếp, đó là khi Hồ Ly mang bao nhiêu đồ ăn ngon đến cho anh em nhà Yêu Quái. Mà, Hồ Ly cũng chẳng vì thù riêng mà không cho Yêu Quái ăn.

ChangMin quay ra dòm JaeJoong hồi lâu, thấy JaeJoong vẫn hùng hục làm bài. Hai hàng lông mày xoắn tít lại, mỏ dẩu ra. Xem chừng cũng có cố gắng. Bên cạnh là ông anh đang chăm chú dõi theo từng chữ của bạn, căng thẳng không kém.

ChangMin khẽ thở dài. Anh mình, mình biết chớ. Hyung ấy hiền hiền nhưng cục tính, nay lại ngồi yên, nhẫn nại thế, hẳn JaeJoong kia phải quan trọng lắm luôn. Phải mình (mà kém như vầy), chắc hyung ấy đạp cho vài cái rồi gập hết sách vở, khỏi học cũng nên.

Càng nghĩ càng thấy tủi thân dễ sợ.



Lúc JaeJoong nghỉ giải lao, YunHo tranh thủ đi lau nhà. Trước khi làm nhiệm vụ, YunHo còn dặn em :

- Có gì không hiểu hỏi JaeJoong hyung, rõ chưa ?

JaeJoong nghe vậy thì thích lắm. Ô, thế ra lần này được làm "thầy" thật hửm ? Chẳng cần biết ChangMin có đồng ý hay không, JaeJoong đã lục tung đống sách vở của thằng nhỏ lấy ra quyển vở bài tập Toán.

- Yêu Quái nghe đây, 50 chia 2 bằng mấy ?

ChangMin im lặng. Bạn nhỏ Kim nghĩ em nó không giải được bèn gợi ý :

- Tưởng tượng này, bà hàng xóm cho hai anh em 50 cái kẹo, vậy mỗi người được bao nhiêu cái ?

- YunHo hyung bốn mươi, trong đó có hai mươi cái phần Hồ Ly-hyung ; em mười. Thế nào mà hyung ấy chả bảo "Trẻ con ăn nhiều kẹo sâu răng~". Mà bà hàng xóm nhà em kẹt xỉ lắm, mơ mới được cho 50 cái kẹo. - ChangMin cười khẩy - Bày đặt ví dụ thực tế cơ, ai chẳng biết 50 chia 2 bằng 25, chẳng qua có muốn trả lời hay không thôi.

Nói rồi ChangMin túm lấy quyển vở, đặt bút làm nhoay nhoáy, lại đúng hết mới ghê. JaeJoong tím mặt moi ra một quyển vở khác : Tập làm văn. Ảnh nghĩ thầm, nó giỏi Toán vầy chắc chắn Văn dốt. Tuy mình Văn cũng chẳng khá khẩm gì nhưng Văn lớp hai dễ ẹc, chắc "dạy" được thôi. Dạy cho nó một bài học.
Ôi cái bài~ búng tay cái là ra : "Đặt một câu có từ RIÊNG đứng đầu.". JaeJoong hí hửng chỉ (bậy) cho ChangMin :

- "RIÊNG mình anh cô đơn". Đặt thế cho cô giáo sợ.

ChangMin lẳng lặng viết, JaeJoong gật gà gật gù. Nhưng... hình như có gì đó không đúng thì phải, JaeJoong tá hoả nhìn vào vở ChangMin.

"RIÊNG JaeJoong bị ba gã da đen mặt mũi bặm trợn trói chặt vào ghế ; một gã nhét giẻ vào miệng anh, một gã bắt đầu tưới xăng khắp phòng, một gã cầm chiếc bật lửa dí vào mặt anh, mặc cho anh giãy giụa khóc lóc..."

- Cái-cái-cái gì đây ô-ô-ô-ông nội ? - JaeJoong lắp bắp nhanh hơn đọc rap, bây giờ mà gọi Eminem ra rap bo chắc anh ý phải gọi JaeJoong hai tiếng "Sư phụ !".

- Đặt câu có từ RIÊNG đứng đầu. - ChangMin tỉnh bơ.

Thằng nhóc làm đúng yêu cầu đề bài, lại còn đặt câu phức hẳn hoi. Trình độ này gần bằng mười năm tu luyện của JaeJoong nhà ta rồi.

JaeJoong chẳng làm gì được thằng nhóc láu cá, đành âm thầm nhận thua và lưu luyến từ bỏ công cuộc làm "thầy".

Mà cũng kì thật, nó học giỏi như thế còn bắt anh nó kèm chi ? JaeJoong đem thắc mắc của mình ra hỏi ChangMin, liền bị thằng nhỏ bơ đẹp.

Được một lúc, ChangMin quay qua JaeJoong, hỏi :

- Hyung có xe đạp chớ ?

- Nhìn mà không thấy hả ?

- Vậy sao sáng nào hyung cũng nhờ YunHo hyung tới đón mà không tự đi quách cho rồi ?

JaeJoong ngơ ngác, ý nó là sao ta ?

- Trước giờ toàn là hyung ấy đèo em đi học, từ khi gặp hyung, hyung ấy cho em đi bộ đến trường luôn.

Nhìn ChangMin xụ mặt, tự nhiên JaeJoong thấy hả hê khủng khiếp. Ảnh bụm miệng ngăn tiếng cười không lọt ra ngoài, một mặt vẫn làm bộ chăm chú lắng nghe.

- Hyung ấy bảo đi bộ cho dẻo chân. Với lại, em học lớp hai, lớn rồi, phải tự lập dần đi. Em biết thừa hyung ấy nói điêu, hyung ấy thích đi cùng hyung thì có

- Các bạn cùng lớp đều được bố mẹ đưa đi đón về. Bố mẹ em lại đi công tác riết nên chỉ còn YunHo hyung đèo em. Đến cả YunHo hyung mà cũng...

ChangMin nói mà chóp mũi đỏ ửng, đến là tội nghiệp. JaeJoong đang cười bỗng im bặt.
- Thế nên... mai hyung đi học trước đi, khỏi chờ YunHo hyung nhà em. Em sẽ gọi cho mẹ để mẹ bắt hyung ấy đưa em đi học.

Trơ tráo quá. Hết thấy tội nghiệp luôn.

JaeJoong giật mình. Quá đáng vừa thôi nha, định chia loan rẽ phượng sao ? Chàng ta lòng như lửa đốt nhưng vẫn phải giả vờ bình tĩnh :

- Em nghĩ YunHo có chịu không ? Em mà làm như thế á, hyung ấy sẽ chẳng bao giờ thèm nhìn mặt em nữa đâu.

ChangMin mở to mắt. JaeJoong được nước xông tới :

- Đi bộ cho dẻo chân, ChangMin ạ. Với lại, em học lớp hai, lớn rồi, phải tự lập dần đi.

JaeJoong nhún nhún vai :

- Hết giờ giải lao rồi. Hyung học tiếp đây~



Lau nhà xong, lên phòng, vẫn thấy hai đứa, một lớn một nhỏ đang hí húi làm bài. Thi thoảng đứa lớn lại giở chứng đứng lên múa vài chưởng Thái Cực Quyền trong sự khinh bỉ của đứa nhỏ.

YunHo chợt phì cười. Phải công nhận là, rất... dễ thương.

Tần ngần đứng trước cửa hồi lâu, rốt cuộc YunHo không bước vào mà trở ngược ra bếp. Cả hai học hành vất vả thế, xuống làm cho tụi nó hai ly cam ép cũng chẳng mất mát gì, coi như khích lệ tinh thần chiến sĩ vậy.

Lúc bưng hai ly nước cam lên phòng, YunHo mém xỉu. Vừa khen chăm chỉ đấy mà bây giờ đã thấy hai anh em ngồi xem ti vi rồi, lại còn say sưa đến nỗi chẳng biết có đứa đứng đằng sau nữa kìa.

- Phim xem đi xem lại bao nhiêu lần rồi vẫn hay. Hyung thích nhất đoạn kết, người anh nhảy vào lửa cứu người em, cảm động dã man. - JaeJoong sụt sịt lên tiếng.

- Còn em thích nhất đoạn người anh mua kem cho người em ăn. - ChangMin hờ hững nói - Hồi xưa YunHo hyung hay đèo em đi ăn kem, bây giờ thì nằm mơ đi. Chán hyung ấy lắm.

Nghĩ một lúc, đột nhiên ChangMin quay ra đấm JaeJoong thùm thụp :

- Càng nghĩ càng tức, hai hyung chắc suốt ngày đi ăn kem với nhau chớ gì ?

JaeJoong hi hi cười, mặc cho ChangMin đánh.

YunHo trầm ngâm hồi lâu, nghĩ thế nào lại đặt khay cam ép bên cạnh hai đứa, chẳng nói chẳng rằng đi ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.



Ăn cơm tối xong, ChangMin lỉnh ngay lên phòng đọc truyện, bát đũa để đấy anh rửa.
Đang đến đoạn cao trào thì ChangMin nghe tiếng anh kêu nó xuống. Kiểu này chắc lại sai đi mua cái gì đây. Thằng nhỏ đầy một bụng ấm ức bò xuống dưới nhà. Giữa cầu thang lại có cái rổ, tức mắt, ChangMin giơ chân sút văng ra xa.

- Lủng xủng loẻng xoẻng cái gì đấy ? Thích phá nhà hả ?

Chẳng thấy người, chỉ thấy tiếng anh gầm lên, ChangMin đã rúm ró cả lại. Nó vội vàng nhặt cái rổ để vào chỗ cũ, hối hả chạy ra chỗ anh :

- Chẳng may vấp phải cái rổ thôi.

- Khỏi trình bày. Mặc áo vào, ra ngoài chút.

ChangMin bĩu môi, biết ngay mà. Nó chậm chạp đóng từng cái cúc một rồi chìa tay ra :

- Mua gì ạ ?

- Chẳng mua gì cả, đi ăn kem.

ChangMin cái gì mở được đều mở to. Đến lúc "Hả ?!" được ba chục cái thì đã ngồi sau lưng anh từ bao giờ.
.
.
.

Đứng trước cửa tiệm, thằng nhỏ bấu chặt lấy tay áo anh, không dám bước tới, chắc không tin đây là sự thật. YunHo nhoẻn miệng cười, lôi xềnh xệch em vào.

- YunHo, Yêu Quái, ở đây, ở đây !

ChangMin đang ngơ ngác bỗng mặt mũi sa sầm lại, kia chẳng phải là tên Hồ Ly bạn anh sao ? Còn vẫy tay rất chi là thân thiết nữa. Ăn có cái kem mà cũng bị phá, quá đáng !

Mà khoan, sao YunHo hyung lại biết nó thèm ăn kem nhỉ, chuyện này chỉ có Hồ Ly-hyung biết thôi mà ?

ChangMin nghiêng đầu nhìn JaeJoong lúc lâu. ChangMin biết rồi, là JaeJoong nói cho anh mình nghe. Hoá ra, coi vậy thôi chớ JaeJoong cũng chẳng xấu xa như nó hay nghĩ đâu.

- Chào hyung ! - ChangMin khụt khịt mũi, vừa dứt lời liền ngồi phịch xuống ghế, cầm menu lên đọc chăm chú.

Cả hai ông anh mắt tròn mắt dẹt ngó nhau. Hình như vừa có người mở cửa làm gió thổi câu chào từ chỗ khác sang bàn này thì phải ?!



Thực ra thì JaeJoong nhà ta làm gì rỗi hơi làm ba cái chuyện khiến người ta xúc động như vậy chớ, toàn là ChangMin tự suy diễn rồi tự cảm động thôi. Còn việc có mặt ở đây... chẳng qua YunHo bao thì đến ăn chùa một tí.

Kể ra, người được lợi nhất trong vụ này chính là bạn JaeJoong, vừa được tiếng vừa được miếng.

ChangMin cắm cúi ăn vào một bụng kem mà chẳng thèm nhả ra nửa lời. Nghĩ ChangMin vẫn còn tủi thân, YunHo nhéo tai đứa nhỏ :

- Đừng ganh tị với JaeJoong hyung nữa. Hyung yêu cả hai đứa mà.

ChangMin ngừng ăn. JaeJoong mém chút nữa nuốt cả cái thìa vào bụng.

- Ê, tao vừa nói cái gì ấy nhỉ ? - YunHo mặt mũi nghiêm trọng quay sang JaeJoong hỏi. Hình như... nói hớ rồi.

- Mày bảo là... mày rất rất yêu tao, yêu đến chết đi được. Tao, làm mày cuồng điên vì yêu, làm mày cuồng điên vì nhớ, làm mày cuồng điên vì khóc, làm mày cuồng điên vì lỡ yêu tao rồi...

Bạn nhỏ Kim ngân nga hát rồi cầm thìa đập bàn cười ha hả. Đi trêu người khác mà chính mình lại là đứa đỏ mặt trước.

YunHo giật phăng lấy cái thìa lẫn cả ly kem JaeJoong đang ăn dở và hết vào miệng. Dám nói linh tinh, báo hại chàng quặn hết cả gan cả ruột, vừa sợ vừa xấu hổ, nói chung là "Bối Rối" của Đông Nhi.

JaeJoong ngửa mặt lên trời hú. ChangMin khinh khỉnh liếc bạn ông anh một cái, không ngừng lầm rầm : "Mặt dày trơ tráo."



Một buổi chiều dọn phòng cho ChangMin, YunHo khua trong gầm bàn học ra được một lô báo Hoa Học Trò. Cũng đang rảnh, vớ tạm vài quyển đọc cho đỡ buồn vậy.

Tối, YunHo duỗi dài trên ghế đọc báo, mặc cho em phải ngồi đất xem ti vi.

Báo gì chán òm, quanh đi quẩn lại "Công viên kỉ Ura" với cả "Ấu thơ trong tôi là". Đang định thân tặng sọt rác tờ báo, YunHo bỗng rụt tay lại. Cuối trang bìa là một dòng tít nhỏ xinh : "Trắc nghiệm : Mức độ tình cảm của bạn và người ấy ?".

Mấy cái này chẳng tin được đâu. Bụng nhủ thế nhưng YunHo vẫn lén giấu báo vào bụng mang lên phòng.

YunHo vội khoá trái cửa, buông rèm. Lỡ chẳng may ChangMin mà bẳt gặp đang làm mấy cái trắc nghiệm của bọn con gái thế này thì "anh của ChangMin" có tưới mười chai nước tẩy bồn cầu Con Vịt lên người cũng không trôi được chữ "nhục".

YunHo hít một hơi dài rồi rón rén mở báo ra. Xem nào, trước tiên phải "Viết tên bạn và tên người ấy".

Dẹp, dẹp. Vớ vẩn, lộ hết cả còn gì !

YunHo nhảy ngay sang câu hai. Xoay xoay cán bút hồi lâu, rốt cuộc YunHo lại trở ngược lên trên, đặt bút viết.

Jung YunHo - Jung ChangMin.

Muốn ói quá ! YunHo xoá vội đi. Trong phòng không có ai, cũng chẳng phải tự dối bản thân nữa.

Kim JaeJoong. Dòng chữ từ từ hiện lên. Cái nóng ở vành tai, sau gáy cũng tỉ lên thuận theo sự xuất hiện của từng con chữ. Gay go rồi, gay go to rồi. Vì ai mà Jung YunHo bây giờ lại có sở thích bói toán như bọn con gái, rồi lại lén lén lút lút như ăn trộm thế này đây ?

"Bạn có hay nhớ đến người ấy không ?". Chậc, suốt ngày gặp nhau thì nhớ nhung cái gì ? Một vòng tròn khoanh vào đáp án D - Hiếm khi.
.
.
.

Sau màn đọc - nghĩ - khoanh - đăm chiêu là màn cộng điểm và cuối cùng là màn thông báo kết quả.

"0 - 15 điểm : Cả hai mới chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè. [...]".

Câu nói ấy cứ xoay mòng mòng trong đầu YunHo. Biết là bói toán vớ vẩn nhưng bụng không tránh khỏi một trận buồn rầu.

YunHo đứng phắt dậy, phi thẳng tờ báo qua cửa sổ. Coi như chưa từng chơi cái trò khỉ gió này !

- Thằng nào vứt rác sang nhà bà thế hả ? - Giọng "bà hàng xóm nhà em" trong cuộc trò chuyện của ChangMin và JaeJoong bỗng ré lên chói lói.

YunHo hốt hoảng khép ngay cửa lại.

Lần sau gặp JaeJoong, chắc ChangMin phải bổ sung thêm, bà hàng xóm nhà em không những kẹt xỉ mà còn rất chanh chua.



Ngoại trừ buổi tối bói toán hôm đó ra thì cái tên Kim JaeJoong cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của YunHo mấy. Hay nói cách khác là cuộc sống của YunHo vẫn bình thường, mà thực ra nếu không bình thường thì vẫn phải cố ép nó trở về bình thường.

Thứ không bình thường trong khoảng này chính là điểm số của JaeJoong sau thời gian được YunHo kèm riêng. Nói nghe có vẻ khó tin nhưng điểm kiểm tra Hoá mười lăm phút vừa rồi JaeJoong đứng thứ bảy của lớp, trên cả YunHo.

Cả lớp ố á nhìn JaeJoong. Cả tổ á ố nhìn nhau. Nhỏ MunJi tổ hai đang có hiềm khích với JaeJoong - chính xác là với tổ bốn, thế mà cũng không kiềm được, phải thốt lên :

- Oa, JaeJoong giỏi ghê. Có bí quyết gì không vậy ?

Con nhỏ này hồi trước JaeJoong thấy nó đáng ghét dã man, bây giờ lại thấy nó đáng yêu dễ sợ. Chàng ta được dịp mũi hỉnh lên tận trời xanh :


- Có bí quyết gì đâu. Có công mài sắt có ngày nên kim mà !

Câu này quen quen nha.

wonSoo - tổ trưởng tổ hai lườm MunHee một cái rách mặt rồi phẩy phẩy tay, luôn miệng "Thường thôi, thường thôi!" nhưng trong lòng ào ào nổi sóng.

Chẳng ai ngờ JaeJoong lại được điểm cao như vậy, đến bản thân JaeJoong còn không ngờ nữa là. Ai biết khoanh bừa lại chuẩn thế cơ chứ ?

Nói khoanh bừa hết thì cũng không đúng lắm, chính xác là làm được một nửa, oánh lung tung một nửa.

Nói đi cũng phải nói lại, chẳng cần biết làm thế nào nhưng sự thật rành rành ra là JaeJoong đứng thứ bảy của lớp. Cha ông ta đã nói rồi, "Học tài thi phận" hay "May hơn khôn" gì đó. Học chỉ chiếm bảy mươi phần trăm thôi, ba mươi phần trăm còn lại là do may mắn mà.



Thứ sáu.

Mưa trắng xoá cả một góc trời.

JunSu vội vàng khép cửa sổ rồi tranh thủ tát nhẹ vào má YooChun gọi dậy. Mưa hắt ẩm hết cả áo thế này mà bạn đầu chà bông này vẫn ngủ được, kể cũng tài.

TaeHee di di đầu ngón tay lên những giọt nước mưa lấm tấm trên vở, khẽ mỉm cười :

- JunSu này, cậu biết hôm nay bỗng dưng có mưa rào nghĩa là gì không ?

JunSu ngơ ngác, mưa rào thì là mưa rào chớ nghĩa nghiếc gì, chẳng lẽ mưa rào nghĩa là mưa đá ?

- Mưa rào đến tức là hè về đấy !

JunSu hai mắt sáng rỡ :

- Hè về tức là... mình sẽ được nghỉ hai tháng liền, tha hồ ăn chơi nhảy múa, phải không TaeHee ?

Nhỏ tổ trưởng khoái chí gật gù :

- Tớ đang nghĩ xem hè này mình sẽ đi đâu...



- Hè này tổ mình sẽ đi đâu ?

Tổ trưởng TaeHee đang tính nghỉ hè cùng gia đình, nhưng nghe JunSu rủ rê lại quyết định đi cùng cả tổ.

Gì chớ mấy khoản chơi bời là JaeJoong ham lắm. Chàng ta là người nêu ý kiến đầu tiên :

- Tụi mình đi Everland đi. Chơi "Pháo đài Đại Bàng" nè, "Săn bắn" nè... Gần đó lại có bảo tàng nghệ thuật Hoam, thích thì vào luôn. Nói thế thôi chớ đừng vào bảo tàng nha, hì hì~

YooChun xuỳ xuỳ :

- Mày còn trẻ con lắm, chẳng biết chớp thời cơ gì cả. Hè là phải ra biển đảo gì đó, toàn bì-kí-nì, ngắm cho sướng mắt. Theo tao, tốt nhất là mình đi JeJu, vừa được chơi lướt ván, lặn, vừa được... Hí hí ! - YooChun bụm miệng cười.

JunSu phồng má lườm YooChun. Muốn ngắm bì-kí-nì sao ? Đã thế ta đây chọn nơi toàn ông bà già khú khọm, ngắm cho đui mắt luôn.

- Mấy trò đó nguy hiểm lắm, lặn một phát là lặn cả đời luôn. Hè là lúc nghỉ ngơi. Mình đi suối nước nóng SuanBo là hợp lí. Nước radi ở đấy nổi tiếng chữa được bệnh ngoài da và thấp khớp đó.

- Mày bị bệnh ngoài da hả ? Lang ben, hắc lào hay vảy nến ? Hè mà đến suối nóng, tao thấy mày giống bị bệnh về não bộ hơn. - YooChun lay lay bả vai JunSu, cố tình bóp chặt khiến JunSu la lên oai oái. Đáng ghét, dám phá chuyện tốt của Park tổng thống đây.

TaeHee bấy giờ mới thỏ thẻ :

- Tớ muốn đi chùa cầu may. Chùa PulGukSa, chùa UnJuSa, chùa KumSanSa... Nhiều lắm, xung quanh có nhiều cảnh đẹp nữa.

- Không, đi Everland. - JaeJoong rú lên.

- Suối nước nóng là số một.

- Đi lễ chùa mới thích.

- Thích quái gì, JeJu, bì-kí-nì, Ju Kí-nì~
.
.
.

Cả tổ cãi nhau ỏm tỏi, không ai chịu nhường ai. YunHo khẽ thở dài, đi đâu chẳng được, sáu người được đi cùng nhau đã là vui rồi.

YunHo không tham gia "trận chiến" thì không nói làm gì, nhưng HyunJoong ngồi yên, không nhảy vào huyên thuyên vài câu thì quả là quái lạ.

YunHo chán nản hỏi HyunJoong đang ngồi trơ như phỗng :

- Không vào chửi bới vài câu cho thêm phần sôi động hả ? Thế mày muốn đi đâu ?

HyunJoong cười cười :

- Về quê tao, SoSuk.

Cả tổ đang hò hét vội quay ngoắt ra, hầm hè :

- SoSuk là cái làng bé tí như hạt vừng ấy hả ?

- Có suối nóng không ? Có bì-kí-nì không ? Có tượng Phật không ? Có trò chơi mạo hiểm không mà về ?

HyunJoong ngẩn ra hồi lâu, nhẩm nhẩm gì đó rồi lắc đầu quầy quậy :

- Không có. Có núi với núi thôi.

- Vậy về làm cái quái gì ? - Mọi người đồng thanh hét lên.

HyunJoong luống cuống xua tay :

- Không, không. Mấy cái bọn mày nói về đấy kiếm dễ ẹc mà. Thích bì-kí-nì thì bảo TaeHee lột đồ ra cho mà ngắm. Thích suối nóng thì tao đun nước cho, nước sôi luôn. Thích trò chơi mạo hiểm thì cứ đứng trên đỉnh núi để tao đạp xuống là được...

Năm cặp mắt trố ra dòm.

HyunJoong nhìn mọi người rồi cụp mắt, thở ra một cái dài ơi là dài :

- Nói thật, nhà cũ của tao ở đấy. Bây giờ chuyển lên thành phố rồi, còn mỗi bà tao. Bà tao không muốn lên nên ở lại. Tao nghĩ bà ở một mình buồn nên muốn dẫn bọn mày về cùng thôi, càng đông càng vui mà. Chớ đợt nghỉ hè, nghỉ đông nào tao chẳng về.

- Mày quả là một người cháu có hiếu, là tấm gương sáng cho chúng tao noi theo, dù mỗi sáng thức dậy soi vào cái gương này cũng hơi... hết hồn~ - YooChun nổi hứng cợt nhả.

JunSu quắc mắt :

- Tao thấy mày nhiều lúc vô duyên kinh. Mấy cái này mà cũng lôi ra giỡn được. Nó nghiêm túc đó, mày phải biết lúc nào nên đùa, lúc nào không chớ. - JunSu đập tay vào bàn - Tao bỏ một phiếu về quê HyunJoong, mày đừng có mơ JeJu gì ráo.

- Tớ cũng chọn quê HyunJoong. - Nhỏ tổ trưởng trân trân nhìn HyunJoong bằng vẻ mặt vô-cùng-cảm-động.

YooChun còn đang bận sốc vì bị JunSu mắng nên không nói gì, JaeJoong thì quáng quàng lắc tay YunHo :

- Chết rồi. Mày nói đi, mày chọn gì ? Everland hả ? Everland đi ! - JaeJoong tự động thông báo luôn - Bọn mày ơi YunHo nó chọn Everland rồi.

- Ơ... tao... - YunHo ấp úng.

TaeHee nhìn bao quát một lượt rồi rất ra dáng tổ trưởng, đập hai tay vào nhau, từ tốn nói :

- Tổ mình sáu người, ba người chọn SoSuk, một người JeJu. Bây giờ JaeJoong và YunHo có chọn Everland cũng không xi nhê.

- Chị ơi em phản đối ! Phản đối ! - Cả YooChun và JaeJoong cùng la lên bài hãi, nhặng nhặng xị xị.

- Phản đối vô hiệu. Quyết định cuối cùng, SoSuk !

Lâu lắm mới thấy tổ trưởng có tí oai nha~
.
.
.

Vậy là, cả tổ (đành phải) về quê HyunJoong. Theo sắp xếp của TaeHee, hết tuần sau mới được nghỉ học nên thứ hai tuần kế đó sẽ khởi hành.

Một tuần chuẩn bị.
.
.
.

Chuyến du lịch sáu ngày năm đêm của tổ bốn bắt đầu.



Năm giờ sáng mai khởi hành.

Biết phải dậy sớm, JaeJoong nhà ta đã lo xa trèo lên giường từ tám giờ tối. Nhưng nằm hoài mà không chợp mắt được, bụng cứ nhộn nhạo, khó chịu vô cùng. Bạn nhỏ Kim sợ, lỡ mai ngủ quên không dậy được thì sao ? Hay cứ cho là dậy được đi, nhưng dậy muộn, mọi người đi trước cũng khổ. Học với nhau bao nhiêu lâu mới có dịp đi cùng nhau, chỉ vì cái tội mê ngủ của mình mà bỏ lỡ dịp may hiếm có này thì thà tự chui đầu vào gầm công-tơ-nơ quách cho rồi.

Lăn hết bên này lại lộn sang bên kia, rốt cuộc JaeJoong quyết định ngồi dậy đặt đồng hồ sớm sớm một chút, ba giờ chẳng hạn. Nghĩ thế nào, chàng ta lại bò ra phía tủ, thòng sẵn bộ quần áo sẽ định mặc ngày mai vào người. Ba lô túi xách đồ dùng dụng cụ gì đó để ngay cạnh giường, mai chỉ cần huơ một cái là xong.

Bấy giờ JaeJoong mới an tâm nằm xuống.



Cũng nhờ cái lo xa (hiếm có) của mình, chàng Kim đã lọt vào top 5 (trong tổng số sáu người) đến sớm nhất.

Đứng ở bến xe, JaeJoong khoái chí quệt mũi, mặt vênh ngược cả lên :

- Các chú hãy nhìn anh đi, đến sớm quá là sớm luôn.

YunHo đi vòng quanh JaeJoong một chập rồi quàng cổ bạn :

- Ờ, nhìn rồi. Quần áo "anh" nhăn còn hơn cái giẻ lau nhà kìa.

A~ Xấu hổ quá !

JaeJoong đỏ mặt ngồi thụp xuống đất, hai tay bó gối tự kỉ. Thì tối qua bê nguyên bộ này lên giường ngủ mà, không nhăn mới lạ đó.

Mà, ai nói thì nói, tại sao chính YunHo lại là người nói câu này chứ ? Aish, càng nghĩ càng muốn độn thổ luôn.

JaeJoong ngồi chơi với các bạn giun bạn kiến một lúc mới thấy JunSu lò dò xuất hiện. Nếu bỏ hai chữ "lò dò" đi thì có vẻ như JunSu rất giống một vận động viên điền kinh chạy nước rút : mặt mũi đỏ bừng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, thở thì hồng hộc như trâu kéo bễ.

- Xin lỗi. Lại trễ nữa rồi ! - JunSu ái ngại nhìn cả tổ.

Mọi người đều phẩy tay cho qua, muộn có gần nửa tiếng là tiến bộ lắm rồi. Ai chẳng biết JunSu là chúa lề mề, làm cái gì cũng rùa rùa vậy đó. Riết rồi quen.

- Bọn tớ bảo năm giờ khởi hành nhưng thật ra là năm rưỡi cơ, đề phòng cậu và JaeJoong đi trễ. - TaeHee nói tỉnh bơ như đó là một điều hiển nhiên.

JaeJoong và JunSu ngỡ ngàng dòm nhau. Trên hè lại có thêm một bạn ngồi tự kỉ.

YooChun đi vòng vòng quanh mọi người, thấy ai cũng chăm chú nhìn JaeJoong và JunSu rồi cười cười, không thèm chú ý đến mình thì nhăn mặt.

- Hèm... hèm ! - Ảnh gác một chân lên gốc cây gần đó, tay chống lên cằm, đặt trên gối, tạo dáng như mấy pô ảnh từ những năm chín mươi mấy.

Cả tổ quay qua dòm cái tư thế rất chi là kì quặc của YooChun rồi nheo mắt khó hiểu. Cha này lại định bày trò gì đây ?

- Hèm... hèm ! - YooChun thấy mọi người ngó mình lại "hèm" tiếp.

Một mảnh im lặng, chẳng ai biết cái quái gì đang diễn ra nữa.

- A ! - JunSu bật dậy, chạy ra chỗ YooChun đứng, hồ hởi - Mày mua giày mới hả

Thế mới phải gác chân lên cho mọi người biết chứ. YooChun giả bộ làm mặt buồn rầu :

- Ừa, giày mới. Chán thật, chẳng ai nhìn ra cả, mỗi mày nhìn ra thôi !

Bốn con người còn lại té ngửa. Trời ạ, có đôi giày mới mà làm thấy ghê, cứ như giày của ảnh có chữ kí của David Beckham không bằng.

HyunJoong đi tới, nắn nắn đôi giày của YooChun :

- Giày này hai mươi ngàn à ?

- Hai mươi ngàn tí về bảo bà mày đúc cho một đôi mà đi nha. Converse, năm trăm ngàn, mua ở cửa hàng xịn nhất Hàn Quốc đấy ông nội ! - YooChun ném cho HyunJoong cái nhìn bằng nửa con mắt.

- Tên tiệm giày mày mua là "Xịn Nhất Hàn Quốc" hả ? - JaeJoong ôm bụng, ngửa cổ lên trời cười khửa khửa.

YooChun khinh khỉnh quay đi. Mấy đứa này chẳng hiểu giá trị của Converse USA gì cả, không thèm chấp.

Từ nãy tới giờ YooChun cứ có cảm giác lạ, quay ra thì thấy JunSu đang lom lom dòm mình, vẻ mặt cứ như chờ đợi một cái gì đó. YooChun ngó từ đầu xuống chân JunSu. Ầy, biết JunSu đang chờ cái gì rồi.

YooChun tặc tặc lưỡi, mắt híp cả lại, gian ơi là gian :

- Mày mua nguyên bộ quần áo mới để dành đi chơi hôm nay cơ à ? Đẹp đó, nhưng bận cầu kì vậy cho ai ngắm ?

Thì còn cho ai ngắm nữa, ngoài cái người đang hỏi câu này ra ? JunSu cuống quýt gãi đầu gãi tai, cầm dùi đánh cái "thùng" một phát trống lảng :

- Ê hê hê hê hê hê~ Có mỗi hai anh em mình hiểu nhau nhất, nhìn cái biết nhau có đồ mới !

- Tao là anh, mày là em ha~ - YooChun giơ ngón tay ra hiệu "OK ?!".

- Tao mới là anh. - JunSu bẻ ngón tay YooChun thành hình số "O" tròn trĩnh.

- Tao là bố mày.

- Tao là ông nội mày.
.
.
.

Hết màn khoe đồ lại đến màn cãi lộn, nghe riết mà hai lỗ tai muốn bung ra khỏi đầu. Tổ trưởng TaeHee day day trán như bà cụ non, kết luận :

- Hai bạn này giống nhau thật, vậy mới chơi được với nhau.

Xe buýt đến, màn anh em ông bà cháu chắt chút chít của đôi Kim-Park kia mới tạm hoãn. Cả tổ lục đục leo lên xe.



JaeJoong nhanh chân trèo vào trước, chọn ngay vị trí bên cạnh cửa kính. YunHo đang ngơ ngác kiếm chỗ thì thấy một bàn tay giựt giựt gấu áo mình.

- Ngồi đây nè ! - Ra là JaeJoong, mặt mũi hớn hở đập xuống cái ghế kế bên.

YunHo cười khổ, lắc đầu :

- Không ngồi đấy được, cho tao ngồi chỗ mày đi. Tao bị say xe, phải ngồi cạnh cửa sổ...

JaeJoong ngó thấy sau vành tai YunHo có hai tấm dán chống say thì biết YunHo không nói dối, vì nhìn cao to thế kia mà kêu say xe là nghi lắm. Cơ mà JaeJoong vẫn không chịu nhường chỗ cho bạn, còn kêu YunHo xuống ghế sau mình ngồi :

- Không đổi đâu. Ngồi gần cửa kính thích hơn, còn ngắm cảnh nữa chứ. Ngồi trong chán òm !

YunHo lủi thủi đi xuống, lúc ngước lên thì đã thấy HyunJoong ngồi kế JaeJoong - chỗ lẽ ra phải là của mình.

TaeHee ngồi cạnh YunHo, phía sau là đôi YooChun, JunSu vẫn đang mày tao chi tớ.



Xe vừa lăn bánh, cả HyunJoong và JaeJoong cùng xồ ra, áp mặt vào cửa kính :

- Trông kìa trông kìa, sắp đi qua tiệm net nhà thằng Han mặt muôi rồi đó. Thằng này hôm trước vừa mắng tao sa sả cái tội gác chân lên bàn đấy mày.

- Thằng Mặt Muôi này còn tính điêu tiền cho tao nữa cơ, hôm bữa tao ngồi có hai tiếng mà nó bắt tao trả những mười ngàn à !

- Thế tranh thủ chửi đi !

"Kịch" - kính xe hạ xuống, từ cửa xe có hai đứa nhỏ thò đầu ra hét rống lên :

- Ê, Mặt Muôi ! Có ngon leo lên xe này đánh bọn anh nè !

- Come on, baby~

Các chú này, khổ lắm cơ.

Hết hội HyunJoong lại đến hội YooChun :

- Trồ ôi, phía kia có em xinh quá chừng !
.
.
.

Tổ bốn nói nhiều đến nỗi bác tài cũng phải quay xuống, kêu mấy đứa tắt đài, không là bác thả giữa đường luôn.



Đi trong thành phố, khói bụi mịt mù lại ồn ào, thật khó chịu. Nhưng vừa ra tới ngoại ô Seoul, không khí dịu đi hẳn. Hai bên đường là những vườn anh đào xanh mướt, trải dài ra vô tận. Mùa hè là mùa anh đào chín, từng chùm quả tròn xoe, đỏ mọng, bóng bẩy đung đưa trên cành, trông thật thích mắt.

Chỉ nhìn không thôi đã thấy ngon. JaeJoong hau háu trông ra vườn cây phía xa, nuốt nước miếng không ngừng :

- Cứ như chỉ cần vươn tay ra là có thể hái ngay được mấy chùm về ăn...

- Chỉ sợ vừa thò tay ra ngoài đã bị một cái xe từ phía sau vụt lên cầm con dao rựa chặt cái "phực". Lúc ấy đổi tên thành Kim Cụt đi là vừa, khỏi lấy tên Kim JaeJoong chi nữa.
Hình như một ngày mà không nói câu nào thiếu I-ốt chút là HyunJoong không chịu được thì phải.

YunHo đang chóng mặt đến độ muốn ói, nhưng nhìn cái bản mặt háo hức với cánh tay rón rén tính thò ra ngoài của JaeJoong là phải vội vã rướn lên, túm tay JaeJoong lại :

- Biết đi xe mà thò đầu thò tay ra ngoài là nguy hiểm lắm không hả ? Lỡ có sứt mẻ miếng nào thì tao... Ụa...

- Lo cho mình trước đi cha. - JaeJoong khó chịu rụt tay lại, tiếp tục công cuộc ngắm anh đào của mình.

Ngắm riết, hai mắt JaeJoong cũng trĩu xuống. Cậu chàng thiu thiu ngủ...
.
.
.

Thấy yên ắng một cách lạ thường, YunHo len lén dòm lên ghế trên, để rồi suýt đập đầu vào xe khi thấy JaeJoong đang cuộn tròn trong lòng HyunJoong ngủ ngon lành.

Mắt YunHo mờ dần, cảm giác muốn ói cũng không còn nữa. Người ta bảo dán miếng chống say sẽ làm thị lực giảm đi nhiều. Chắc vậy.

Cố nén cảm giác ấm ức trong lòng, YunHo đi tới chỗ hai người, tách HyunJoong và JaeJoong ra. HyunJoong bấy giờ mới tỉnh, lấy tay dụi dụi mắt, mặt nghệt ra, hỏi có chuyện gì.

YunHo chẳng thèm trả lời, vội vã xốc JaeJoong dậy đặt ngay ngắn lên ghế.

YunHo tính đuổi HyunJoong xuống chỗ mình, mình sẽ ngồi cạnh JaeJoong, nhưng cứ sờ lên tấm dán sau tai lại thôi. Mình dễ say, lỡ ói ra người JaeJoong thì khổ. Ngồi cùng nhau mấy tiếng chẳng bõ công giặt đồ nửa ngày.

Cứ chừng mươi phút, cần cổ JaeJoong lại có xu hướng ngả sang trái, hạ xuống vai HyunJoong. Mỗi lần như vậy, YunHo lại phải kéo đầu JaeJoong dựa vào cửa kính.

Mấy đoạn đi qua ổ gà, đầu JaeJoong va vào cửa tạo thành mấy tiếng "cộp cộp" nghe mà xót hết cả ruột. YunHo nhà ta sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội lại quyết định đặt đầu JaeJoong lên vai HyunJoong. Về nhà mà đầu vị Kim thiếu gia kia có móp đi phân nào là ăn bao nhiêu cũng chẳng lồi lên được.

Nhìn cái bản mặt lơ mơ nửa ngủ nửa mê của HyunJoong, tự nhiên YunHo lại thấy sao mà đáng ghét thế không biết. Nghĩ là làm, chàng kéo ngược vạt áo sơ mi của HyunJoong lên... lau đi nước miếng trên miệng JaeJoong của mình.

Hành động này tuy không được quân tử cho lắm nhưng dù sao cũng giải toả được phần nào.


.

.

.


Đang yên lặng, phía sau bỗng nhiên vang lên một tiếng "Hự !" nhỏ. Hình như là giọng JunSu. YunHo quay xuống thì chẳng thấy JunSu đâu, chỉ có YooChun đang khò khò bên cạnh cái ghế trống huơ trống hoác.


- Ê, JunSu, JunSu ! - YunHo khẽ gọi, không biết JunSu lại bỏ đi đâu mất tiêu rồi.


Trên sàn xe vọng lên tiếng rên rỉ "Ở đây ở đây~". YunHo tá hoả dòm xuống, JunSu đang nằm bò trên sàn, giãy giụa liên tục như một thằng nghiện thiếu thuốc.


YunHo ngồi im, ngó JunSu chằm chằm. JunSu bấy giờ mới ngừng giãy, đứng dậy phủi quần áo, lừ đừ tiến về chỗ ngồi.


- Không có gì đâu, thử xem nằm trên sàn xe có khác gì nằm trên nệm ở nhà không ý mà.


Ai mà nói dối sẽ bị quỉ dạ xoa cắt lưỡi. Vậy thì JunSu đã nắm chắc trong tay một vé V.I.P "Được Cắt Lưỡi" rồi.


Chẳng là, thấy YooChun ngủ say, JunSu nhà ta liền nổi tà tâm... dựa đầu vào vai bạn. Nếu ai có nhìn thấy cũng sẽ chẳng có ý kiến gì, dựa vào nhau ngủ trên xe buýt là bình thường mà.


Nhưng chắc do sáng nay v

Trang: 1,2,[3], 4, 5,6, 7
Thông tin truyện
Ngày đăng: 23.03.2013 • 22:29
Chia sẻ:
Truyện cùng thể loại

Đi lên trên

Có thể bạn thích:

Quay lại trang trước


Nhấn like để nhận sms kỳ thi đại học miễn phí
Powered by Chidokato Katori
© Copyright 2013, 68WAP..xtgem.com
Wap Game Di Động hay Miễn Phí
Liên hệ : Email : 68wapvn@gmail.com
Thanks to: Xtgem.com